Bạn  thân mến, đã bao giờ bạn tự hỏi Ước mơ là gì, ước mơ đến với người ta  thế nào và nó sẽ đồng hành, đổi thay trên chặng đường đời của ta ra sao  chưa? Liệu có đáng sợ không khi một ngày người ta không còn biết mơ ước?

Nếu  các bạn có những điều muốn sẻ chia về ước mơ của mình… hãy gói trọn  những ước mơ của mình trong vòng 100 chữ và gửi ngay tới chương trình  Blog Opera – Giấc mơ và hiện thực.

Trong  cuộc thi viết 100 chữ Blog Opera Giấc mơ và hiện thực đang diễn ra rất  sôi nổi trên Blog Việt, có hai mẩu chuyện về ước mơ và thời gian Blog  Radio số 30 gửi tặng các bạn, cùng một bài viết  tựa đề Giữ lấy ước mơ…

Nghe Blog Radio 30: Đừng trì hoãn ước mơ… 

Windows Media PlayerTệp tin

Mời các bạn cùng lắng nghe …:

  
   
Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com
  • Nếu có kiếp sau…

<!--[endif]-->

5  tuổi, chơi trò cảnh sát bắt cướp, tôi ước mơ sau này sẽ làm cảnh sát. 7  tuổi, xem phim "anh em nhà bác sĩ", tôi ước mơ sau này làm bác sĩ. 10  tuổi, tôi được vào đội tuyển bóng đá của trường tiểu học, tôi ước mơ sau  này làm câu thủ. 12 tuổi, phát hiện ra tôi có năng khiếu vẽ truyện  tranh, tôi ước mơ sau này sẽ làm một mangaka. Còn nhỏ, ai mà chẳng có  ước mơ..?

15  tuổi, tôi chợt tỉnh trên giường bệnh. Phải mất một thời gian dài để tôi  chấp nhận rằng tương lai của tôi đã tắt hoàn toàn, ước mơ bị chôn vùi  vĩnh viễn khi tôi mắc phải căn bệnh ung thư máu… Nếu có kiếp sau, tôi sẽ  biến ước mơ thành hiện thực...

Gửi từ email ga_dua_xe@yahoo.com

Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com

  • Tự hỏi…

Nội  khoẻ, tôi thường dắt nội dạo chơi trong vuờn, bà thường nhắc những  chuyện ngày xửa ngày xưa, tôi dạ thưa cho qua chuyện. Có lúc tôi khó  hiểu: cứ nhắc như thế để làm gì hả nội.

Nội ốm, tôi bưng thuốc cho bà, bà thều thào:

-Khi nào nội hết bệnh bay đưa nội về quê xem lại chỗ năm của ông bay, xem giờra sao.

-Dạo này con bận quá, nhưng để làm gì hả nội?

Nội mất, buổi chiều đi làm về, tôi thường không quên đốt hương cho bà. Nhìn ảnh nội qua làn khói hương. Tôi giật mình tự hỏi: Để làm gì hả tôi?!!

Gửi từ email ho kim chi hokimchi_09@yahoo.com

 

Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com

Đừng để  ước mơ đợi chờ ta quá lâu, đừng để ước nguyện của những người khác đợi  chờ ta quá lâu, bởi có thể ta trì hoãn một chút thôi, ước mơ sẽ không  bao giờ thành hiện thực dù nó rất nhỏ bé, giản đơn và nằm trong tay ta.

Mời bạn nghe bài viết Giữ lấy ước mơ, gửi từ Blog của White Rose:

  • Giữ lấy những ước mơ…

(Blog Radio) - Mùa  cứ trôi đi, người ta cứ già đi theo thời gian mà ước mơ và những mong  mỏi liệu có tàn phai theo năm tháng. Mỗi người một ước mơ, tôi đã từng  gặp rất nhiều ước mơ.

Có  người, tuổi thanh xuân đã đặt ra cho mình nhiều ước mơ, lần lượt thực  hiện những ước mơ đó… thế nhưng ngày lại càng nhiều ước mơ như thế phải  thực hiện, bởi nhu cầu con người ta thì chẳng bao giờ đủ. Thế nên cứ mải  miết đeo đuổi những ước mơ để đến lúc chợt nhận ra rằng những gì đang  đeo đuổi chính là: mục tiêu! Đấy, ước mơ đôi khi cũng bị nhầm lẫn…

Có  người, khi về già điều duy nhất mà họ mong mỏi khi nhắm mắt xuôi tay  lại như chiếc lá…lá rụng về cội. Sau bao thăng trầm, bao gai chông và  tranh đấu họ trở nên già nua và mệt mỏi lại chỉ ngày ngày ao ước được về  lại quê hương, về nơi chôn rau cắt rốn của mình để yên nghỉ…tôi không  biết đó có phải là ước mơ? Vì nó làm cho người ta khao khát và làm cho  người ta thấy bình yên và thanh thản khi thực hiện được nó…

Có  người, luôn khao khát một mái ấm gia đình, khao khát một người đàn ông –  đàn bà, những đứa con giống họ, khao khát đến cháy lòng về một thực thể  yêu thương. Ước ao ấy ám ảnh đến cả giấc ngủ mộng mị, đôi khi phải rơi  nước mắt khi nghĩ đến khát khao…liệu đó có phải là một ước mơ? Khi nó  làm con người ta rơi lệ vì khắc khoải…

Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com

Có  người, đã phấn đấu hết sức mình để đạt được một địa vị trong xã hội, để  người khác nhìn lên ngưỡng mộ và khao khát, để mình nhìn xuống và thấy  hả hê, tự hào với cái mình đạt được. Nhưng sau chặng đường tranh đấu và  ganh đua họ nhìn lại…chẳng thấy ai bên mình, đôi khi họ cảm nhận được sự  trống trải và cô độc khi giành lấy chiến thắng nhưng cảm giác đó mau  chóng bị trôi đi vì ánh hào quang rực rỡ. Đó có phải là giấc mơ? Khi đã  trở thành hiện thực nó không hẳn đã mang lại cảm giác trọn vẹn…

Có  người, luôn mang những tâm huyết, những chia sẻ đến với những thân phận  kém may mắn hơn mình. Họ cùng sẻ chia, cùng tạo dựng và kết nối những  tấm lòng. Suốt đời và cả sức lực họ dành cho những công việc đó… khi tôi  hỏi: ước mơ của Chị là gì? Chị mỉm cười và bảo: “Giúp những người như  mình, kém may mắn hơn mình giữ lửa ước mơ!”… Đó có phải là giấc mơ? Khi  nó không mang lại của cải vật chất, không địa vị tiền tài, không nổi  danh tên tuổi…chỉ mang lại những nụ cười và ngọn lửa ước mơ!

Có  người, đã khăng khăng rằng giấc mơ của họ là “tình yêu”, là muốn có  tình yêu của người mình yêu dành cho mình, là một tình yêu đẹp đẽ, trọn  vẹn và hạnh phúc! Họ đấu tranh cho tình yêu, cho hạnh phúc, họ giành  giật lấy từng giây phút để bày tỏ tình yêu của mình, để giữ lấy tình  yêu... đến khi có được tình yêu, người mình yêu họ sẽ mỉm cười và mãn  nguyện khi ước mơ thành hiện thực bởi sự tranh đấu. Đó có phải là giấc  mơ? Khi nó là sự mãn nguyện về hạnh phúc, tình yêu khi đạt được nó bằng  chính mình…

 

Có  người, lại bảo rằng giấc mơ là những cái viển vông, vì không bao giờ  thành hiện thực nên mới gọi là giấc mơ. Và họ sống lýi trí, mạnh bạo và  tỉnh táo. Họ nhìn vào những người “viển vông” bằng con mắt lạt lẽo, tầm  thường và ích kỷ. Còn những người “viển vông” coi những người đó là  những cỗ máy di dộng, những con người lạnh lùng! Biết đâu, họ cũng có  một điều gì đó để phấn đấu, để đạt được; biết đâu họ mạnh bạo và lý trí  đến thế để gia đình, để những người thương yêu của mình được đầy đủ, no  ấm, để con cái, cha mẹ và vợ chồng họ được hạnh phúc. Đấy liệu có phải  là “ước mơ” mà họ gọi nhầm thành “mục đích”!

Có  người, họ không nhận mình là người có ước mơ, cũng chẳng phải là người  không biết ước mơ là gì! Họ thấy mình như đứng giữa hai kiểu ấy. Với họ,  chỉ cần khi đang làm việc và nghĩ về mái nhà có ánh đèn sáng và những  người yêu thương đang chờ đợi họ, thế là họ an lòng; khi đi về đến cửa  nhà, con cái họ ùa ra đón, vợ chồng họ đứng nơi cánh cửa ngắm nhìn với  nụ cười rạng rỡ, thế là họ bằng lòng… Đấy có phải là ước mơ? Những ước  mơ bình dị mà họ coi nó trở thành máu thịt và cần thiết…

Có  rất nhiều ước mơ, rất nhiều ước mơ mà mỗi người tự đặt ra cho mình như  thế. Tôi cũng có hơn một ước mơ, mỗi lần đi qua một con đường, đi qua  một khó khăn và thử thách ấy là tôi đã gắng hết sức vì ước mơ của  mình…nhưng ước mơ lớn nhất mà tôi đeo đuổi cả đời, thực hiện cả cuộc đời  mà chưa bao giờ tôi thấy mãn nguyện và bằng lòng, đó là: nụ cười của  những người thương yêu!

Còn  bạn, khi ai đó hỏi: ước mơ của bạn là gì?! Tôi tin chắc rằng đó không  bao giờ là ước mơ nhỏ nhoi hay tầm thường, bởi chúng có thể  nhỏ bé,  giản  dị nhưng không bao giờ tầm thường! Hãy giữ cho mình những ước mơ, giữ  cho mình ngọn lửa và nhiệt huyết đam mê đeo đuổi… bởi con người ta chỉ  sống có một lần, hãy sống như mình cần, mình muốn dù ước mơ đó có thành  hiện thực hay không thì sẽ không bao giờ hối tiếc rằng mình đã không hết  lòng, không cố gắng vì nó, ước mơ là của chính mình, sống để thực hiện  nó, sống vì nó chính là sống vì chính mình!

Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com
Các  bạn thân mến, hy vọng mỗi chúng ta đừng bao giờ để mơ ước của mình, của  những người bên mình phải chờ đợi… bởi ước mơ là hoa ở trong tim, là  cuộc hành trình, bởi… “Hạnh phúc không nằm ở đích mà nằm trên con đường  chúng ta đi đến đích…” Bởi… muốn giấc mơ thành hiện thực, điều đầu tiên  chúng ta phải làm là Tỉnh giấc!


Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(370)