(Blog Radio) Bạn đọc Ngũ Hồi - Q. Bình Tân, Tp.HCM - camtulovely1984@yahoo.com có chia sẻ với Blog Việt: "Tôi  gặp em khi đến trường mồ côi Long Hoa để thực hiện loạt phóng sự “An cư  lạc nghiệp” của cơ quan mình. Hoàn cảnh của em không phải là quá đặc  biệt so với những em khác ở nơi này. Em thu hút tôi bởi sự già dặn hơn  so với tuổi. Nếu như ở những em nhỏ khác, vẫn có lưu giữ chút gì ngây  thơ hồn nhiên trong ánh mắt thì ở em tuyệt nhiên không thấy.

Lân  la làm quen, lân la kết thân tôi được nghe chính những dòng tâm sự của  em. Khóc. Vâng! Tôi đã khóc được. Vì buồn hay vui tôi cũng chưa định rõ.  Có lẽ là cả hai. Buồn cho một thân phận trẻ thơ. Vui vì em đã đánh thức  các sợi giây cảm xúc trong tôi tưởng như đã bị cái thành phố xô bồ này  ngấu nghiến hết rồi.

Nghe Blog Radio số 44: Mẹ có tự hào về con không?





Viết. Tôi quyết định thay em viết những  dòng tâm sự này. Chẳng biết có đến được với ai không? Chẳng biết một lần  nào đó vô tình lướt net em có đọc được không.. Nhưng thôi, cứ vì niềm  ích kỷ cá nhân…Tôi viết!

BlogRadio xin phép được thể hiện lại những dòng viết của bạn Ngũ Hồ thành chương trình Blog Radio s 44, mời bạn đọc theo dõi.

Blog Radio số 44: Mẹ có tự hào về con không?

Mẹ yêu,

Vậy  là tròn 3 tháng mẹ ra đi vĩnh viễn - 3 tháng con sống trong cô nhi viện  cùng với những đứa trẻ không cha, không mẹ khác. Mọi người ở đây đối xử  với con tốt nhưng con vẫn buồn lắm. Con ước được trở về với cuộc sống  của ngày xưa. Được trở về nơi có mẹ.

Con lại đang nhớ cái thời  mà mẹ con mình vẫn còn sống chung với ông bà ngoại trong một căn chòi  cất tạm cạnh bãi rác. Có lẽ đó là thời gian hạnh phúc nhất mẹ nhỉ? Ngày  ngày mẹ con mình cùng nhau đẩy xe rau ra chợ bán. Có những ngày mưa tầm  tã, không bán được mớ rau nào, không có tiền mua gạo nhà mình phải ăn  rau trừ cơm cả tuần liền. Vậy mà con vẫn thấy ngon. Lạ thật! Có lẽ vì  khi ấy bên con có mẹ.

Con cũng muốn có ba nhưng linh tính trẻ  thơ mách bảo con rằng đó là một mơ ước viển vông bởi có lần trong bữa  cơm con hỏi về ba, con muốn biết tại sao thằng Tí, con Tủn ở đầu hẻm có  ba – có mẹ mà con chỉ có mỗi mẹ và có ông bà ngoại. Câu hỏi của con đã  khiến ông ngoại giận đến mức hất cả mâm cơm xuống đất và mắng chửi mẹ  thật nhiều.

Mẹ khóc suốt đêm hôm ấy và con hứa sẽ không bao giờ  tái phạm lỗi lầm “hỏi ba” thêm lần nào nữa. Con đã ngoan lắm mà. Sao ông  bà ngoại vẫn giận dữ với mẹ thường xuyên? Sao ông bà ngoại lại đuổi mẹ  ra khỏi nhà chỉ vì mẹ bị AIDS?

Mà AIDS là gì? Giai đoạn cuối là gì hở mẹ?

Mà  thôi, con cũng chẳng cần quan tâm đến tác hại của căn bệnh mẹ đang mang  như lời ông bà ngọai và những người xung quanh cảnh báo. Với con, chỉ  cần mẹ con mình được sống gần nhau đó là điều hạnh phúc lớn nhất cuộc  đời. Thế nhưng ông bà đã không cho mẹ làm thế. Ông bà đã cấm mẹ đến gần  con. Ông bà sợ mẹ lây bệnh cho con.

Con không sợ bị lây bệnh.  Con quyết định đi tìm mẹ. Nhất định con phải tìm thấy mẹ. Con đã lấy  trộm toàn bộ số tiền ông bà ngoại chắt chiu sau bao nhiêu năm ròng bán  vé số dạo để đi tìm mẹ… Chưa kịp tìm ra mẹ thì con đã bị những người  quen bắt lại. Mặc cho ông bà gặng hỏi con lấy tiền để làm thì con vẫn  không hé nửa lời cho họ biết cái ý muốn của mình. Con sợ họ biết con đi  tìm mẹ thì sẽ ghét mẹ hơn. Con nghĩ ngay đến lý do chơi game vì con thấy  tụi nhóc bằng tuổi con suốt ngày ở ngoại tiệm chơi game và thi thoảng  nó cũng bị bố mẹ rầy la vì tội hay lấy trộm tiền chơi game. Con nói rằng  con mê game lắm. Chơi game giúp con bớt nhớ mẹ hơn… Lí do con đưa ra  thuyết phục được ông bà ngoại. Nhưng con cũng chẳng còn cơ hội trốn nhà  đi tìm mẹ nữa bởi ông bà đã dẫn con đến 1 trung tâm tư vấn tâm lý để cai  nghiện game.

Con sợ chết khiếp khi các cô chú ở đây hỏi con đủ  điều về việc chơi game, về cảm giác khi con hóa thân vào “nhân vật” như  thế nào? Về các “đồ khủng” mà con có trong game Con khóc òa lên và nói  với họ rằng con chỉ nói dối thôi, đừng hỏi con thêm nữa, đừng ngăn con  đi tìm kiếm mẹ…

Cô chú ấy không nổi giận với con. Cô chú ấy chỉ yên lặng lắng nghe. Cô chú ấy cũng nói chuyện suốt cả buổi với ông ngoại.

Sau  lần đó, ông bà không cấm con nhắc đến mẹ nữa. Ông bà cũng đi tìm mẹ cho  con. Nhưng không kịp nữa rồi... Căn bệnh quái ác đã không cho phép mẹ  gặp con lần cuối. Di vật mẹ để lại trên cõi đời chỉ là lá thư chứa đựng  tình yêu và nỗi ân hận vì đã làm khổ ông bà và con quá nhiều.

Vậy  là ước mơ được sống bên mẹ đã vĩnh viễn không bao giờ thành hiện thực.  Con không còn ý nghĩa gì để sống nữa. Con tìm cách đi theo mẹ. Con đã  chuẩn bị đầy đủ cả rồi …“Chỉ 5, 10, 15... phút là mẹ con mình có thể gặp  nhau. Chúng ta sẽ có cuộc sống như ngày xưa, nhé mẹ!” – Con đã tự nhủ  với lòng như thế đấy. Nhưng còn ông bà? Ông bà chắc cũng sẽ buồn lắm nếu  biết con đi theo mẹ mà không chào ông bà… Con nhờ trung tâm chuyển lời  chào của con cho ông bà vậy.

Cuộc nói chuyện với họ dài hơn con  tưởng, họ hỏi con rằng con có chắc sẽ được gặp mẹ không? Mẹ có thực sự  vui nếu biết con rời bỏ ông bà đi trong lúc này không? Buông điện thọai  xuống, con biết là mình phải thay đổi quyết định thôi. Con sẽ nghe lời  họ, nghe lời ông bà chuyển hẳn vào cô nhi viện để được học hành. Một  tháng con sẽ xin phép ra thăm ông bà một lần.

Có lẽ những cô chú  ở đấy nói đúng: “Sống trong này con sẽ có cơ hội tiếp cận tri thức và  quay lại để giúp đỡ những đứa trẻ không may mắn gặp hoàn cảnh như con.  Và trên hết là con sẽ làm cho cả mẹ và ông bà sẽ tự hào vì con đã sống  rất dũng cảm”

Con vẫn rất buồn vì không được sống gần mẹ nhưng chỉ cần cảm thấy mẹ vui vì con đã sống tốt thì con sẽ luôn cố gắng.

Mẹ có tự hào về con không mẹ?

Các bạn vừa nghe bài viết Mẹ có tự hào về con không mẹ, gửi từ email của bạn Ngũ Hồi – camtulovely1984@yahoo.com



Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(534)