Blog Radio 42: Em còn nợ Anh... 
Phân loại: Blog radio | Người gửi: Vanhuy | Lớn | Vừa | Nhỏ

Blog Radio số 42: Các bạn thân mến,  cái tên Hà Linh Ngọc chắn hẳn đã rất thân quen với thính giả của chương  trình Blog Radio và bạn đọc Blog Việt qua những truyện ngắn nhiều trăn  trở về tình yêu và hạnh phúc. Là Anh còn nợ em một lời hứa, Đồng hồ điểm  12 tiếng trái tim em vỡ òa, Men say chợ tình, Nếu một ngày tôi phải xa  Hà Nội, Anh đi, anh đi và em lại đợi…

Hôm nay Hà Linh Ngọc gửi  tới Blog Radio dòng tâm sự mang nặng ưu tư về tình yêu, sự chọn lựa của  chính mình, mời các bạn lắng nghe.

Nghe Blog radio 42: Em còn nợ anh...
Windows Media PlayerTệp tin

“Khi Em buồn hãy đến  gõ cửa trái tim Anh, Anh sẽ ra mở. Khi Em rơi xuống hố sâu của tuyệt  vọng hãy đưa tay, Anh kéo lên. Khi Em đau khổ nhất hãy gọi tên và hãy về  đây bên Anh…”

Em đang có tất cả mọi cảm giác: buồn, đau, tuyệt vọng… nhưng Em không thể gọi Anh, không thể chạy đến bên Anh…


Anh còn quá trẻ và còn cả một tương lai ở phía trước.
Còn em thì đã hơn một lần lỡ dở…
(Ảnh: Deviantart)


Dù Em biết lúc nào, lúc nào anh cũng đợi và mong Em đến dẫu Em đang Hạnh phúc hay khổ đau…

Anh kém tuổi nhưng Em  vẫn gọi Anh là Anh bởi Anh luôn biết xoá mọi gianh giới về tuổi tác và  còn vì một điều nữa, ở bên Anh lúc nào Em cũng thấy mình nhỏ bé, ngốc  dại và được chở che.

Em vui khi có lần Anh nói: “Anh muốn cưới Em làm vợ” nhưng Em không thể, không thể Anh ạ.

Ngày trước Em vẫn thường nghe Mẹ hát những câu thế này: “Trai tân lấy gái nạ dòng/ Như nước mắm cáy chấm lòng lợn thiu…”

Em chợt nhận ra… Anh còn quá trẻ và còn cả một tương lai ở phía trước. Em thì đã hơn một lần lỡ dở…

Dẫu Em biết Em vẫn còn  đẹp như rất nhiều cô thiếu nữ ở trên đời này và hoàn toàn “tương xứng”  khi sóng đôi cùng Anh, về hình thức. Nhưng muộn rồi anh ạ. Muộn mất rồi…

Em đang chuẩn bị cho một cuộc sống mới. Có lần ngồi cafe ngắm Hồ Gươm cùng Anh, Em đã nói với anh rằng: “Em  sắp đi xa…Và nếu đi Em sẽ nhớ lắm một người…Em thấy mình đã nợ người ấy  rất nhiều…và Em biết, nếu đi Em sẽ mang theo ánh mắt của người ấy, ánh  mắt đầy thương yêu và đọng sâu trong đó là cả một nỗi buồn, mỗi khi  người ấy nhìn Em”. Người ấy là Anh, là Anh đấy thương mến ạ.


Và rồi em đã nhận ra rằng,
chúng ta không thể đi cùng trên một con đường
(Ảnh: Deviantart)


Anh là người thông minh và Anh biết cả từng suy nghĩ nơi em. Em có nói: “Em muốn yêu và lấy một người nào khi Em khóc người ta biết Em khóc, khi Em cười người ta biết Em cười”.  Nhưng Em lại không thể yêu, không thể lấy Anh. Giữa chúng ta là cả một  khoảng cách mà cả hai càng cố lấp cũng chẳng bao giờ đầy. Đó là tuổi  tác, hoàn cảnh và còn một lý do nữa: Con tầu chở cuộc đời Em sắp chuyển  bánh đến một sân ga khác. Ở đó đang có một người đợi Em và sẽ đưa Em đi  một nơi thật xa…thật xa… Anh đến muộn rồi…

Anh nói: “Nếu Em đi đâu, dù xa mấy, Anh sẽ chạy đến đó trước để mang Em về với Anh…”

Đừng Anh nhé. Em đã  quyết định. Chúng ta không thể đi cùng trên một con đường. Thời gian đã  lệch mất rồi. Cả Em và Anh hãy dành cho nhau một góc nhỏ, thật nhỏ thôi  trong tim mỗi người. Để nhớ và để thấy cuộc đời này còn có những tấm  lòng đáng trân trọng biết bao…

Em không muốn làm tổn  thương Anh- Chàng trai ạ. Anh còn trẻ lắm và còn đầy ước mơ. Đừng nhìn  Em như thế. Đừng nhớ Em như thế. Đừng khổ vì Em như thế. Em sẽ thấy mình  có lỗi lắm đấy Anh!

Và Em biết, Em lại nợ Anh một lời hứa…


Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(570)