(Blog Radio) Những người gặp thất bại không có  nghĩa là họ thua cuộc, mà chỉ là thành – công - bị - trì -hoãn, họ không  mất tất cả mà ngược lại họ còn nhận được những bài học chiêm nghiệm từ  những lần vấp ngã đó. Để rồi từ đó những thất bại đã trở thành động lực  giúp họ bắt đầu tìm kiếm những thành công mới với niềm hăng say hoài  bão.

Các thính giả Blog Radio thân mến!
  

Thời gian vừa qua, Blog Radio nhận được rất nhiều  email của các sỹ tử vừa trải qua kỳ thi Đại học, những dòng tâm sự trong  sự phấp phỏng đợi chờ kết quả: “Nhiều trường có kết quả rồi mà trường  mình thi vẫn chưa thấy đâu… chợt lo lắng đến nhường nào. Sợ trượt không  phải bởi mình yếu đuối mà chỉ bởi sợ làm bố mẹ và mọi người thất vọng,  buồn về mình. Bỗng thấy run, thấy mong 1 ngày trôi qua nhanh thật nhanh  để sớm biết kết quả. Mong cho 5/9 năm nay lại được cắp sách đến trường,  nhưng lần này sẽ là giảng đường đại học mênh mông và trống trải bởi ta  sẽ phải đứng giữa những người bạn mới, xa lạ và ngơ ngác.”

Windows Media PlayerTệp tin

  

Mở đầu chương trình mời các bạn nghe tâm sự gửi từ Blog của Linh Xinh – một sỹ tử vừa biết kết quả thi đại học.

  

Tớ... trượt đại học

  

Tớ đã từng hy vọng, hy vọng rất nhiều như bất kỳ một  thí sinh nào vừa tham dự kì thi đại học cam go vừa qua. Lẽ đương nhiên  là đi thi thì ai cũng mong mình đỗ, mong mình đạt kết quả cao. Đặc biệt  là kì thi này, nó như một sự đánh dấu cho cả một quá trình phấn đấu nỗ  lực kéo dài suốt một2 năm đèn sách. Bao nhiêu hy vọng và áp lực dồn nén  lên vai tớ. Tớ hiểu, ai cũng kì vọng vào tớ: bố mẹ, ông bà, họ hàng, các  cô chú ở chỗ bố mẹ, bạn bè bố mẹ... Rất nhiều người thành ra rất nhiều  áp lực. Và tớ, một học sinh học trong một ngôi trường nổi tiếng một00  năm tuổi, học trong một lớp chuyên... lại thêm một áp lực nữa!

Và sau khi làm xong bài thi môn cuối cùng tớ đã chuẩn bị tâm lý cho mình về việc sẽ trượt đại học.

Những ngày chờ điểm, mọi sự kì vọng đặt vào tớ càng  nhiều hơn. Ai cũng nói rằng rồi tớ sẽ đỗ. Tớ cũng hy vọng như vậy! Và  trong quãng thời gian này, tớ gặp một vài chuyện rắc rối. Tớ sốc, hoảng  loạn, thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng và vì mọi người đã phần nào mất  đi niềm tin vào tớ. Thế nên việc tớ đỗ đại học như một sự cứu cánh duy  nhất. Bố mẹ an ủi tớ rất nhiều. Tớ dần lấy lại được niềm tin. Tớ cảm  tưởng như lúc này tớ đang rơi xuống một cái hố sâu và bố mẹ tớ đang bắc  một cái thang để tớ có thể từ từ leo lên mặt đất trở lại.

  

Và khi biết điểm...Tớ biết, tớ trượt!

  

Nhưng tớ không ngờ mọi việc lại có thể tồi tệ như thế  này! Mọi sự chỉ trích, phẫn nộ dồn nén nay lại được ném trở lại vào tớ.  Tớ phải hứng chịu rất nhiều câu nói, đón nhận nhiều ánh mắt, nhiều cái  nhìn ái ngại, e dè từ mọi người, nhận sự thương hại từ tất cả. Lúc này,  tớ cảm tưởng như cái thang mà tớ đang leo lên bị người ta giật ra. Tớ,  chới với, hụt hẫng và lại rơi vào sự bế tắc, thất vọng.

  

Lời nói là thứ có thể làm bạn đau nhiều hơn bất cứ  thứ gì. Cảm tưởng hàng ngày bạn phải lắng nghe những câu nói tồi tệ  nhất, những lời xỉa xói, nhiếc móc, đón nhận những cái nhìn thương hại  và cứ lủi thủi đi về như một cái bóng, có thể rơi nước mắt và khóc oà  lên bất cứ lúc nào.Và giờ, tớ cũng vậy. Thế nhưng tớ không khóc, tớ cố  tạo ra cho mình cái can đảm nhất có thể trước mặt mọi người. Song đằng  sau nó thì ai biết....

Tớ nhận ra sự thất vọng trong mắt tất cả  mọi nguời. Sự thất vọng tột độ trong mắt mẹ tớ, sự thất vọng pha lẫn  phẫn nộ trong từng câu nói của bố tớ.... Tớ càng bế tắc và thất vọng  hơn. Sự tuyệt vọng càng lên đến đỉnh điểm khi tớ nhận thêm được hàng  chục lời khuyên rằng ĐH không phải là con đường duy nhất, rằng có những  người thi 2-3 hay thậm chí là lâu hơn thế mới đỗ...v.v...Vậy mà đâu ai  có thể hiểu rằng tất cả càng dồn tớ vào chân tường hơn, làm tớ tuyệt  vọng hơn. Và rằng tớ đã nghĩ đến hành động tiêu cực nhất…

  

Và rồi...

  

Và rằng sau chuyện này, cái mà tớ nhận được là gì? Là  những câu nói rằng tớ không đủ bản lĩnh sống,đủ can đảm để bước tiếp.  Và rằng tớ còn có cơ hội làm lại sao tớ phải làm vậy? Và rằng còn rất  rất nhiều câu nói nữa... Một sự tuyệt vọng nữa. Tớ hiểu rằng trên đời  này đâu ai có thể thành công 100% trong tất cả mọi việc, đâu ai có thể  không một lần ngã đau, không một lần thất bại. Thế nhưng những câu nói  kia, như một gáo nước lạnh dội vào tớ khi tớ định chập chững bước đi lại  từ đầu.Tớ sẽ phải làm gì?

  

Tớ biết tớ sẽ phải bắt đầu lại...

  

Và rằng thất bại là mẹ thành công.

  

Và rằng trượt ĐH lúc này chỉ là thành công bị trì hoãn.

  

Và rằng cuộc sống vẫn cứ tiếp tục dù tớ có thế nào!

  

Hà Nội những ngày cuối tháng 7 đầy khó khăn

  

P/s:Tớ viết những dòng này cho chính tớ và cho tất cả  những ai thi trượt ĐH như tớ.Tớ và các ấy sẽ cùng đứng dậy và làm lại  từ đầu!

  

Gửi từ Blog Linhxinh111 ...Một chút ngờ  nghệch,1 tẹo ngốc nghếch,1 ít ngây thơ cả tin,1 tí đanh đá,1 rổ cá  tính,1 thúng nóng nảy,1 biển yêu thương... Tất cả tạo nên tôi:  Linhxinh111...

  

Đây quả là một khoảng thời gian đặc biệt với những  sỹ tử vừa trải qua kỳ thi Tuyển sinh Đại học. Qua rồi những đêm ngày  miệt mài ôn thi, qua rồi những phút căng thẳng phụ huynh đợi con nơi  cổng trường, qua cả những phút giây phấp phỏng đợi chờ kết quả… Có những  niềm vui và hạnh phúc lan tỏa, có những giọt nước mắt, nỗi buồn sẽ được  hun đúc thành niềm tin và nỗ lực hẹn ngày “vượt vũ môn” một năm sau.

  

Để tiếp tục chương trình hôm nay, Blog Radio gửi  tới các bạn một bài viết gửi từ email của bạn Miss Nấm, bài viết mang  tên Nói với em (hay cũng là nói với bản thân mình... )

  

Nói với em…

  

Thất bại nào cũng đều để lại đằng sau nó những khoảng  trống cần một bàn tay vô hình của thời gian lấp đầy,dầu là một giây  phút ngắn ngủi hay là cả một quãng dài…

  

Rất nhiều người muốn né tránh trốn chạy nó.Tất  cả-không ai muốn thất bại đến với mình.Thế nhưng em biết không? Không ai  là không một lần gặp thất bại,vấn đề là ở chỗ thất bại đến với từng  người theo từng cách khác nhau và ở những thời điểm khác nhau

  

Thất bại với mẹ là có tấm bằng ĐH tài chính trong tay  nhưng việc làm lại không được “xứng đáng” với tấm bằng loại giỏi danh  giá ấy,mẹ luôn phải vất vả lăn lộn với cuộc sống để kiếm tiền nuôi mấy  chị em ăn học đủ đầy. Thất bại với anh hai là sự vỡ trong tình cảm, điều  đã khiến anh buồn lòng suốt một năm qua. Và bây giờ, khi kết quả thi ĐH  của em có dù điểm cao thì em cũng đã thiếu mất 1 điểm để vào được ngôi  trường em mơ ước. Chị biết, với em đó cũng là một thất bại!

Khi  em mở cánh cửa bước vào cuộc sống, nghĩa là em đang bắt đầu cuộc hành  trình khám phá chính mình, khám phá ý nghĩa của cuộc sống và thực hiện  hoá những mục tiêu mà mình đề ra. Nhưng em ơi,cuộc sống không phải là  tấm thảm đỏ trải sẵn cho em bước đi mà nó đầy chông gai khó khăn trở  ngại. Sẽ có những thất bại làm em tổn thương, mất niềm tin và gục ngã  vào thời điểm đó. Nhưng em có thành công hay không chính là lúc ấy em có  đối diện được với hoàn cảnh của mình không. Là lúc em vươn lên, đánh  thức niềm tin và sức mạnh trong con người em để bắt đầu một sự khởi đầu  mới hay em tuyệt vọng, đổ lỗi cho những lí do gây nên thất bại đó!

  

Chị nhớ em rất thích cây tre cây trúc. Mỗi lần về quê  ngoại em lại chạy ra khóm tre đầu làng chơi với lũ trẻ con. Em bảo  rằng: “Cảm giác thật thanh bình biết bao!”

  

Chị cũng như em, rất thích loài tre, chị thích cái  cách ngọn tre oằn mình chịu đựng dưới bão táp nhưng rồi lại bật thẳng  lên đầy kiêu hãnh như chưa từng xảy ra điều gì. Bền bỉ và dẻo dai. Và  sau mỗi lần như thế mầm non vẫn tiếp tục đâm chồi,lá vẫn xanh mướt, thân  tre trở nên cứng cáp, vững vàng hơn. Trong mỗi con người chúng ta, ai  cũng có một sức mạnh, niềm tin, nghị lực đứng dậy vượt qua nghịch  cảnh... Chị chỉ muốn, em của chị hãy học cách nuôi dưỡng sức mạnh, rèn  luyện ý chí và đánh thức niềm tin trong cả những lúc thật bại tuyệt vọng  nhất!

  

Những người gặp thất bại không có nghĩa là họ thua  cuộc, mà chỉ là thành – công - bị - trì -hoãn, họ không mất tất cả mà  ngược lại họ còn nhận được những bài học chiêm nghiệm từ những lần vấp  ngã đó. Để rồi từ đó những thất bại đã trở thành động lực giúp họ bắt  đầu tìm kiếm những thành công mới với niềm hăng say hoài bão.

  

Đôi khi những khó khăn trở ngại ấy lại rất cần thiết  vì nhờ đó mà chúng ta mạnh mẽ hơn. Nếu như cuộc sống mà không có một thử  thách nào thì chúng ta sẽ trở nên yếu đuối, cả thể xác lẫn tinh thần.  Bởi vậy thật lòng, chị không hề mong cuộc sống của em bằng phẳng, không  có lấy một thất bại nào.

  

Kì thi ĐH đã qua, kết quả dù sao cũng không thể thay  đổi được nữa. Chị mong rằng em hãy gạt qua cảm giác sợ hãi hụt hẫng bất  lực trong mình để cầm bát cơm lên ăn, để nhắm mắt ngủ một giấc thật sâu  thật ngon, để mở toang cửa phòng và tung tăng dạo phố phường, để cho mọi  người thấy một con bé thật nhí nhảnh, hồn nhiên như chính em ngày xưa  vậy. Em hãy hiểu rằng thất bại ở kì thi này không có nghĩa là tương lai  em đã khép lại, có rất nhiều cách để chọn lựa cho cuộc đời mình, em nhé!

  

Chị tin là mọi thứ rồi sẽ qua, cũng như đông qua thì  xuân đến. Rồi cây cối sẽ đâm chồi nảy lộc, hoa sẽ bừng nở toả hương thơm  ngát, trời sẽ trong xanh quang đãng sau cơn dông.

  

Và rồi ánh mắt nụ cười sẽ toả nắng trên khuôn mặt  em... Đằng sau những thất bại là cả một cuộc sống tươi mới với những  điều tốt đẹp đang chờ đợi ta.



1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hay và hữu ích
phamduyhung2901(16/01/2011)

Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(454)