Blog Radio - Để chạy trốn nỗi đau, ta đã vô  tình gây ra biết bao nhiêu nỗi đau khác… Cách duy nhất để vượt lên nỗi  đau không phải là chạy trốn mà là đối mặt với nỗi đau đó!”.

Các  bạn thân mến! Trong cuộc sống dẫu không muốn nhưng chẳng ai có thể  tránh được những nỗi đau. Nỗi đau tình yêu, nỗi đau trong những mối quan  hệ xã hội, nỗi đau vì cô độc… Nhưng liệu bạn có thể chạy trốn được nỗi  đau đó? Và kết quả của sự chạy trốn ấy là gì?
Nghe Blog Radio 35: Chạy trốn nỗi đau                                         
Windows Media PlayerTệp tin

Hôm nay Blog Radio sẽ kể cho các bạn 2 câu chuyện từ Blog Người kể chuyện, câu chuyện thứ nhất có tên:

Mây buồn

(Blog Radio) -  Chuyện ở khu vườn nhỏ, một cái cây đem lòng yêu mến một đám mây mà  chẳng dám nói ra, bởi trong mắt cây đám mây kia sao mà lạnh lùng, xa xôi  quá… Ngày ngày cây chỉ biết lặng lẽ chờ mây xuất hiện nơi chân trời,  cây vui mừng vẫy lá khi mây ngang qua rồi lại buồn rầu trông bóng mây mờ  dần mỗi khi ngày dần tắt. Thời gian dần trôi, bấy giờ trời đã sang thu,  mặc cho cây ngóng trông, khu vườn nhỏ càng ngày càng vắng bóng mây bay  qua. Cây cứ đợi chờ, cứ mỏi mòn dõi về phía chân trời mà chẳng nhận ra  mình ngày càng khô héo. Cây ước rằng, dù chỉ 1 lần nữa thôi được gặp lại  mây, cây sẽ nhờ gió nói với mây cây yêu mây biết nhường nào...


(Ảnh: Deviant Art)

Thời gian lại trôi... một chiều cuối thu, trước khi  những ánh nắng cuối cùng kịp tắt cây chợt nhận ra mây ở phía cuối trời.  Những cái lá héo khô chẳng thể reo vui nhưng cây mừng biết bao khi biết  mây gần lắm. Đêm đó trời mưa to, cây thao thức chẳng thể nào ngủ được,  hình như ý nghĩ sẽ được gặp mây khiến cây như thêm sức sống, cây mong  sao sớm đến ngày mai ...

Mặt trời đã lên cao mà cây vẫn không  thấy mây đâu, bao đợi chờ, hi vọng, bao vui mừng bỗng chốc trở thành  tuyệt vọng, đau khổ, cây trách mây sao quá độc ác vô tình. Ngày lại dần  qua, hi vọng mong manh sẽ đc gặp lại mây dần tan biến, nỗi đau của cây  cũng vơi dần.

Bên cạnh cây giờ đây còn có đất. Đất yêu cây, đất  ôm cây vào lòng, cùng cây trải qua cả mùa đông giá rét. Đất cho cây cảm  giác được yêu thương, được che chở, sẻ chia... rồi cái gì phải đến đã  đến - Một cuối đông cây nhận lời yêu đất, cả hai nguyện sẽ trọn đời sống  bên nhau... dường như hạnh phúc đã tìm đến với cây dẫu muộn màng...

Mùa xuân đến, khu vườn nhỏ xôn xao với những câu chuyện gió mang về...

Chuyện  rằng có một đám mây đem lòng yêu mến một cái cây , mây tự ti mình tật  nguyền chẳng có nổi một hình hài cố định , cũng chẳng thể nào gần cây  chăm sóc được cho cây nên đã tự bắt mình không được nói yêu cây . Mây cứ  lặng lẽ yêu cây theo cách riêng của mình: mây vươn mình che nắng cho  cây, gom nhặt những hạt mưa để tưới mát cho cây... nhưng những ngày êm  đẹp của mây dần đi qua khi trời vào thu. Trời khô hanh khiến mây phải đi  xa hơn để tìm mưa, con đường cứ xa dần mà cây ngày càng khô héo khiến  mây thêm đau khổ... Và một ngày cuối thu, khi mây biết chẳng thể tìm  được mưa nữa mây đã hoá mình vào một cơn mưa..


(Ảnh: Deviant Art)

Ngày nay nếu một lần bước qua khu vườn nhỏ bạn sẽ  thấy một cái cây khô ở phía góc vườn. Có một điều lạ là xung quanh chẳng  hề có một dây leo nào bám lên thây cây đó. Đồn rằng khi nghe gió kể  chuyện, cây đã tự héo khô để được mang theo hơi nước lên trời - cây muốn  giữ một phần của mây cho tới khi chết…

Đất cũng đau khổ giấu mình dưới cỏ tháng ngày ôm xác cây, không cho bất cứ một cây leo nào đến sống.
Và còn một điều này nữa, bây gìơ bạn đã biết vì sao mây lại có hình dạng như những tán cây chưa !?

Sông

(Blog Radio) -  Ngày xưa ở 1 khu rừng nọ có 1 ngọn núi và 1 con sông nhỏ yêu nhau, cuộc  sống của chúng cứ êm đềm trôi qua cho tới 1 ngày kia... mây đen không  biết từ đâu bay đến ... rồi cả khu rừng ngập trong những cơn mưa tưởng  chừng như không dứt. Núi vững chắc là vậy mà giờ đây run rẩy cố gắng giữ  lấy từng hòn đá, viên sỏi khỏi những hạt mưa độc ác vồ lấy trực vứt  xuống lòng sông.

Mưa vẫn cứ rơi... con sông nhỏ thấy lòng ngày  càng nặng nề, mệt mỏi, dẫu cố gắng thế nào nó cũng không thể ngăn được  dòng nước ngày càng ngầu đục, những con sóng hung dữ thôi không xô vào  sườn núi yêu thương... Núi ngày một hao mòn, lòng sông ngày càng trĩu  nặng... một ngày... mang theo nỗi đau phải rời xa ngọn núi - sông lặng  lẽ ra đi ...

Rời khỏi khu rừng, sông hướng về phía Đông - nơi  sáng sáng mặt trời xuất hiện. Nó cắm đầu chẩy miết mong sao thoát được  nỗi đau, nỗi nhớ trong lòng. Nó chảy mãi ... chảy mãi ...

Thời  gian trôi qua, một ngày mỏi mệt, nó dừng lại và bất chợt nhìn lại phía  sau. Nó kinh hãi nhận ra những nơi nó đi qua, cảnh vật thật hoang  tàn,những cành cây ngọn cỏ yếu ớt van xin , những con người đau khổ vì  mất nhà cửa , mất người thân nguyền rủa nó đã tạo ra lũ lụt...Để chạy  trốn nỗi đau, nó đã vô tình gây ra biết bao nhiêu nỗi đau khác.


(Ảnh: Quốc Minh)

Nó lại lao đi, tránh xa, những cánh đồng, những nhà  cửa ruộng vườn... nó khiếp sợ khi thoáng thấy bóng con người... con  đường của nó ngày càng tối và hoang vắng...

Sông cứ chảy mãi như thế cho đến 1 ngày, nó buộc phải dừng lại bởi 1 con lạch nhỏ chắn ngang đường. Con lạch hỏi nó:

- Sông đi đâu mà vội vã thế?

-Tôi đang chạy trốn nỗi đau và sự hối hận

- Tại sao lại phải chạy trốn trong khi anh có thể vứt bỏ nó ?

- Làm gì có nơi nào đủ lớn để có thể chứa nổi nỗi đau trong lòng tôi được

Nói đoạn sông kể cho con lạch nghe câu chuyện của mình...

- Tôi biết có một chỗ đấy , nếu tin anh hãy đi theo tôi
Sông  vốn không tin lời con lạch nhưng cũng ko thể cuốn phăng nó để tiếp tục  đi nên đành nghe lời, nó hoà mình vào con lạch nhỏ, bất chợt... MẶN  CHÁT! Sông lùi lại,

- Cái gì thế?

- Biển đấy,  đây là nơi chứa mọi nỗi đau trên đời, anh cứ trút hết những nỗi đau của  mình vào đó đi, nó chẳng thấm gì đâu vì biển rộng lắm....

...

CON SÔNG XƯA GIỜ ĐÃ RẤT ÊM ĐỀM, dẫu trong lòng vẫn chưa yên nỗi nhớ, mỗi khi thuỷ triều lên tôi lại nghe sông thì thầm hỏi nhỏ…

Về tác giả Blog Người kể chuyện: “Dẫu luôn thua cuộc cũng ko bao giờ làm kẻ bỏ cuộc!"

Như  hai câu chuyện chúng ta vừa nghe, nhiều khi để chạy trốn nỗi đau, ta đã  vô tình gây ra biết bao nhiêu nỗi đau khác… Và có một câu nói rất nhiều  bạn đọc trích lại để tâm sự với Blog Radio đó là đó là “Cách duy nhất  để vượt lên nỗi đau không phải là chạy trốn mà là đối mặt với nỗi đau  đó!”.

1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hay và hữu ích
cuongthienlong(28/02/2011)

Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(612)