Blogradio 34: Tình đơn  phương là một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, là một thứ tình  cảm mạnh mẽ nhất, bởi chỉ có những con người mạnh mẽ mới dám yêu đơn  phương.
Đã bao giờ bạn tự hỏi, sau tiếng dập máy điện thoại… người bên kia đầu dây còn điều gì muốn nói với mình?

Đã bao giờ bạn tự hỏi, sau một tin nhắn với vỏn vẹn một chữ… “Uhm”… thì người nhắn tin đi còn điều gì ngập ngừng chưa kịp gửi…?

Nghe Blog Radio 34: Không sao cả! Vì anh yêu em
Windows Media PlayerTệp tin

Đã bao giờ bạn nhận ra có những tình yêu không thể cất thành lời sau những điều tưởng chừng nhỏ nhặt như vậy…

Bởi  chỉ có một lý do… vì Anh yêu em nhưng lại có hàng ngàn lý do khác khiến  anh phải chôn vùi tình cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra…

Blog Radio mời các bạn nghe câu chuyện hôm nay của chúng tôi.

                                                                      Không sao cả! Vì anh yêu em…


- Tối nay đi uống trà sữa không nhóc?- Trung nhắn một cái tin vào sáng sớm ngày thứ 7 cho cô bạn thân nhất của mình.

- Hì.. Để khi khác anh nhé, tối nay em hẹn với anh Hùng rồi!

Tin  nhắn trả lời của Nga vừa hiện lên màn hình di động thì Trung đã nhanh  tay bấm vào phím "delete". Ném phịch cái di động xuống giường, Trung nằm  gác tay lên trán và nghĩ ngợi một điều gì đó. Anh mím môi, đôi chân mày  nhăn lại còn tay thì nắm chặt túi áo bên trái. À không, không phải anh  đang giằng co với chiếc áo sơ mi, mà Trung đang muốn cấu xé trái tim bên  trong của mình, vì cảm giác đau đớn khi thấy nó như đang vỡ ra từng  mảnh…

Chỉ một tin nhắn trả lời với chữ "Uhm.." gửi đến Nga,  Trung tự hỏi không biết cô có hiểu được cảm giác của anh lúc này không,  rồi anh cũng tự trả lời với chính mình rằng cô sẽ không bao giờ hiểu  được. Vì Nga không nên hiểu, Nga không cần phải bận tâm và chắc chắn  rằng Nga đừng bao giờ biết, rằng thực ra Trung chỉ muốn nhắn cái tin kia  là "Không sao cả! Vì anh yêu em..". Bởi một lý do Trung rất yêu Nga,  nhưng đi kèm với hàng ngàn lý do khác, anh biết mình phải chôn vùi tình  cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra..

...

Trung  quen Nga khi cô vừa chuyển về khu phố của anh cách đây 5 năm. Ban đầu,  Trung không thích Nga lắm vì nhìn cô có vẻ quá kiểu cách và tiểu thư đài  các, không hợp với cá tính và phong cách bụi bặm như anh. Nhưng qua một  vài lần trò chuyện, anh cảm thấy bên trong cái vẻ ngoài yếu đuối và hời  hợt, còn ẩn chứa một cá tính mạnh mẽ và sự sâu sắc trong Nga. Hai người  trở thành bạn thân lúc nào không hay, chỉ biết rằng hồi ấy, sáng nào  Trung cũng chở Nga đi học, trưa nào cũng chở cô về tận nhà vì cả hai học  chung một trường đại học

Hai người đã trải qua rất nhiều kỉ  niệm dễ thương dưới mái trường năm ấy. Nga thích một anh chàng bên khoa  quản trị, Trung thu thập thông tin và làm mai cho cô bạn thân của mình  tận tình. Trung bị một cô nàng cùng lớp cho "ra rìa", Nga ở suốt trong  phòng anh để an ủi hết lời. Một tình bạn kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi  Nga có quyết định đi du học, Trung mới chợt nhận ra những tháng ngày êm  đẹp không bao giờ tồn tại mãi mãi..

...

Cuộc sống thiếu vắng Nga, mỗi buổi sáng  chạy trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường chỉ có một mình, Trung  mới cảm thấy trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Anh thèm lắm cảm giác  được nghe cái giọng ngái ngủ của Nga khi ngồi sau xe anh, anh nhớ quá nụ  cười như thiên thần của cô ấy khi đứng chờ anh mỗi buổi trưa tan học,  và anh chỉ muốn sống lại cái khoảnh khắc hai đứa đang chạy xe trên đường  thì một cơn mưa ập đến, Nga co ro và run rẩy núp sau lưng anh trong cái  giá lạnh của những cơn mưa chiều, nhưng nụ cười giòn tan của cô ấy  trong tiếng mưa làm lòng anh cảm thấy ấm áp hơn nhiều lắm.

Trung  lắc mạnh đầu để những hồi ức tan biến đi và đừng quay về nữa, bởi lẽ bây  giờ, anh chỉ còn lại một mình. Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng  tinh mơ, một mình dưới buổi trưa khi trời nắng gắt, một mình đi dưới mưa  không ám áp, và một mình sống trong những hồi ức nhớ thương...

Tối hôm ấy, sau khi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn mờ trong phòng, Trung kết thúc với một câu hỏi bằng bút đỏ “Có phải anh đã yêu em..?", rồi anh gục đầu lên bàn như muốn khóc.

...

Có  vẻ như, khi ta chờ đợi đều gì đó trong mòn mỏi, thì điều ấy dường như  chẳng bao giờ đến. Nhưng khi ta đã thôi hy vọng và chờ đợi, thì điều bất  ngờ nhất lại xuất hiện và kéo ta lên biển tuyệt vọng, đưa cho ta một  cái phao hy vọng và giúp ta nổi lềnh bềnh trên những con sóng…

Thế  rồi một buổi chiều khi Trung đang uể oải sau một ngày làm việc bận rộn,  trong đầu anh chỉ còn những kế hoạch cho dự án sắp tới của công ty, thì  Nga đột ngột xuất hiện, ngay trước cửa nhà anh…

Trung như không  tin vào mắt mình, một niềm vui sướng khó tả len vào tận tâm hồn khiến  anh cứ tưởng như mình đang bay bổng trên mây, cảm xúc trực trào làm anh  phải cố ngăn dòng nước mắt hạnh phúc. Trung chỉ muốn chạy đến thật nhanh  để ôm lấy Nga vào lòng, nhưng rồi lý trí nói rằng, anh và Nga vẫn chỉ  là một người bạn mà thôi…

Nga xuất hiện với nụ cười thật tươi và  nhìn anh trìu mến. Trung biết rằng, lẽ sống của anh chính là nụ cười  của cô ấy. Và anh có thể làm tất cả mọi thứ để đổi lấy nụ cười này.

-  Bất ngờ không? Em đã tốt nghiệp đại học bên Sing và quay về đây làm  việc ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Hai ta chắc có thể còn gặp  nhau dài đấy, anh bạn của em ạ!

- Tất nhiên rồi nhóc! Anh cứ tưởng em quên anh luôn rồi chứ. Em trở về thế này, anh thiệt.. bất ngờ quá..

- Món quà em tặng anh ngày trở về là sự bất ngờ mà!

Nga  vẫn thế, vẫn giọng nói ngọt ngào ấy khi trò chuyện với anh, vẫn nụ cười  kháu khỉnh và đanh đá, vẫn một tâm hồn đẹp đẽ mà anh đã từng quý, và  bây giờ... có thể là đã yêu..



Hai năm rồi, Nga có vẻ chững chạc và điềm  tĩnh hơn. Nước da trắng hơn, màu tóc của cô đã ngả sang vàng, nhưng dài  và óng ả hơn, lại còn tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thơm quyến rũ.  Thật dễ thương làm sao!- Trung chỉ muốn thốt lên như thế..

Nga đưa địa chỉ nhà và số điện thoại mới cho Trung. Trước khi đi, cô quay lại và nói với anh :

- Anh là người bạn đầu tiên em ghé thăm khi quay về đây đấy, anh bạn thân ạ!

Dẫu  biết chẳng có ẩn ý gì trong câu nói đó, nhưng Trung vẫn không sao ngừng  hy vọng. Ít ra, đối với Nga, anh đã từng là một người đặc biệt - theo -  cách - nào - đó…

Trung mỉm cười nhìn Nga đang dần khuất sau con  hẻm, rồi anh nhảy chân sáo vào nhà. Có lẽ những chuỗi ngày hạnh phúc đã  bắt đầu quay trở lại với anh?...

....

Những buổi tối  cuối tuần rảnh rỗi, Trung và Nga hẹn nhau đi uống cà phê, đi dạo phố và  ăn hàng như những ngày xưa đó. Đối với Nga, Trung là một người bạn, một  người anh, một người mà cô có thể tâm sự mọi chuyện, nhưng chắc hẳn  rằng, anh không thể là một người tình trong mắt Nga..

Vì một lý  do gì đó mà khó ai có thể giải thích được, hai người tuy rất thân nhưng  Nga vẫn không thể yêu Trung, vì đã từ lâu, anh đã nằm trong ngăn kéo  trái tim tình bạn của cô, chứ không phải ngăn kéo tình yêu. Nga là thế,  cô luôn phân định rạch ròi mọi giới hạn, đâu là bạn, đâu là yêu, đâu là  người có thể biết mọi chuyện của cô, đâu là người đừng nên biết điều gì  cả..

Hơn một ngàn lần Trung định nói với Nga tình cảm của mình  nhưng anh biết rằng không thể. Vì nếu việc đó xảy ra cũng đồng nghĩa với  việc tình bạn bấy lâu của hai người chấm dứt, mà tình yêu thì cũng  không đi đến đâu. Để giữ mãi tình bạn này, để được là một người bạn thân  đặc biệt trong mắt Nga, anh đành ngậm ngùi sống theo lý trí mặc dù  không biết bao lần con tim thúc đẩy anh hãy sống thật với chính mình  hơn.



- Trung này! Em tự hào khi có anh là bạn thân lắm  đấy! Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ điều này, họ không tin có một tình bạn  bền lâu giữa trai và gái. Có lẽ họ nghĩ rằng tất cả tình bạn ấy sau bao  nhiêu lâu đều phải chuyển thành tình yêu hoặc là tan vỡ vì lý do gì  đó.. Buồn cười quá anh nhỉ? Hihi...

Vì câu nói ấy, mà Trung  không thể nói lên tình cảm của anh được. Đối với Nga, anh là một niềm tự  hào vì là một người bạn tốt. Cho nên nếu như cô biết anh đã yêu cô, thì  chắc hẳn Nga sẽ rất thất vọng..

"Dù sao thì, được làm một người bạn thân đặc biệt của em đã là một niềm an ủi lớn cho anh rồi.."- Trung thầm nghĩ- "Anh sẽ mãi đóng vai là một người bạn tốt của em, để luôn nhìn thấy em cười vì tự hào về anh. Không sao cả! Vì anh yêu em.."

Trung  phát hiện mình có một khả năng đặc biệt là anh có thể biết trước một  điều gì đó qua những linh cảm. Và một tháng trước, Nga đi cùng một anh  bạn đồng nghiệp qua nhà Trung, linh cảm nói cho anh biết rằng vị trí đặc  biệt của anh trong mắt cô có thể sẽ bị lung lay, vì anh bạn đồng nghiệp  đó là Hùng - một người bạn khá thân với anh khi hai người học cấp 3, và  hơn thế nữa, Hùng là một người vui tính, dễ gần, được nhiều cô gái mến  mộ..

- Hóa ra là cậu đấy à? Nga vẫn nhắc cậu luôn đấy! Tớ cứ  tưởng là một anh chàng tốt số nào đó, ai ngờ lại là thằng bạn chí cốt  của tớ chứ!- Hùng khoác vai Trung, vừa cười vừa nói luyên thuyên

- Anh Hùng nói chuyện nghe vui lắm anh ạ, đi với anh ấy, em cười suốt thôi.

- Hai người có vẻ thân quá nhỉ?- Trung hỏi dò, gương mặt vẫn tươi cười

- Ừ! Tớ quen thân với anh trai của Nga. Qua nhà chơi mãi thì làm quen được với em này luôn..-  Hùng nói rất tự nhiên, anh không có vẻ gì như đã mến Nga, Hùng lúc nào  cũng thế, hòa đồng với mọi cô gái, chẳng ai đặc biệt hơn ai.- Thôi, tối rồi. Tớ chở cô gái này về nhà đây, sáng mai còn phải lên công ty sớm.

Hai  người vẫy tay chào Trung rồi quay xe đi khuất. Từ lúc đó, Trung luôn  cảm thấy bất an trong lòng, vì sự xuất hiện đột ngột của Hùng đã làm xáo  trộn một số thứ trong cuộc sống của anh, và cả với Nga nữa.

.....

Hơn hai tháng trôi qua, từ khi có sự  xuất hiện của Hùng, Nga ít liên lạc với Trung hơn. Cô chỉ nói rằng gia  đình đang gặp một vài trục trặc nhỏ và áp lực công việc khiến cô quá bận  rộn đến nỗi không thể ghé thăm anh được. Những ngày nghỉ, khi anh rủ  Nga đi đâu chơi, cô luôn kéo theo cả Hùng vào. Sự có mặt của Hùng làm  cho bầu không khi vui nhộn hẳn lên, hiếm khi nào Trung nhìn thấy Nga  cười tươi như thế. Đi bên Hùng, dường như cô cảm thấy rất vui vẻ và cười  nhiều hơn trước, đều mà Trung không bao giờ làm được cho cô..

Rồi một ngày nọ, điều tồi tệ nhất trong linh cảm của Trung đã đến, Nga gọi qua và trò chuyện với anh

- Anh thấy Hùng thế nào?

-  Anh ta được đấy chứ! Rất nhiệt tình và vui vẻ. Anh phục cậu ta trong  cái khoảng có thể làm em cười suốt trong mọi chuyến đi ấy!

- Vì như thế mà em đã chịu làm bạn gái anh ta rồi đấy. Hihi..

Cạch...

- Alô? Anh Trung còn ở đó không?

- À..à anh đây, anh lỡ tay làm rơi cái điện thoại ấy mà.. Thế.. em yêu anh ta lắm à?

-  Vâng! Em cũng không biết từ khi nào nữa.. Đọc những tin nhắn của anh  Hùng, em thấy vui lắm. Đi bên cạnh anh ấy, em dường như quên hết mọi âu  lo trong cuộc sống

- Vậy là quá tốt rồi.. Anh cũng chờ  một ngày có một chàng hoàng tử mang nụ cười đến mãi trong em.. Không ngờ  ngày ấy lại đến sớm thế..

- Anh biết không. Bỗng nhiên  em thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Em có một người bạn để  em tâm sự những chuyện buồn, có một người yêu luôn kể cho em những câu  chuyện vui. Anh và Hùng là hai người đàn ông mà em yêu quý nhất đấy!- Giọng cười của Nga trong trẻo và đáng yêu lạ thường

Trung  chào tạm biệt, chúc Nga ngủ ngon rồi anh tắt hết đèn trong phòng, mở  một bản tình ca quen thuộc mà anh và Nga đã cùng nhau nghe dưới một  chiều mưa bên mái hiên nhà. Xung quanh anh bây giờ chỉ còn một màu đen  và một chút ánh sáng chớp tắt trên chiếc di động đang phát nhạc trên  tay... Anh nghĩ chắc hẳn giờ này Nga và Hùng đang ríu rít nhắn tin tình  tứ cho nhau qua điện thoại, rồi Nga sẽ tủm tỉm cười mãi cho hạnh phúc  của cô ấy. Đó chẳng phải là đều anh mong ước sao? Anh luôn ước Nga được  hạnh phúc dẫu cho hạnh phúc đó chẳng thể nào là anh được.. Tim anh bỗng  đau thắt lại, anh ước giá như có ai đó dùng dao đâm một nhát vào tim thì  có lẽ anh sẽ đỡ đau hơn bây giờ nhiều lắm..

...

Trung chợt tỉnh khi chiếc di động rung  lên và kêu inh ỏi trong phòng. anh lồm ngồm ngồi dậy, nhìn vào màn hình  với cái tên "Hùng" đang gọi cho mình. Anh chỉ muốn tắt máy, nhưng lại  không thể..

- Alo! Cậu đã ngủ chưa thế? Trò chuyện một chút với tớ đi, đang chán quá chẳng có gì làm..

- Đi mà gọi cho cô bồ của cậu ấy!- Bất chợt Trung hét lên và dập mạnh máy điện thoại xuống đất.

Khi  một giọt nước mắt len vào kẽ môi làm anh cảm thấy mằn mặn, Trung tự hỏi  không biết mình đã khóc từ khi nào. Tin nhắn của Hùng hiện lên trong  cái không gian tối om của gian phòng "Tớ biết cậu yêu Nga nhiều lắm, nhưng không có nghĩa là nhiều hơn tớ yêu cô ấy.."

Trung bấm số của Hùng và gọi

- Làm sao cậu biết là tớ đã..?

-  Cùng là đàn ông với nhau mà. Tớ biết từ những ánh mắt cậu nhìn Nga,  không phải như một người bạn. Tớ thật sự rất phục cậu đấy Trung à.

- Về chuyện gì?


-  Vì cậu đã hy sinh quá nhiều cho người mà mình yêu một cách thầm lặng,  không ồn ào và công khai như tớ. Tớ phục cái cách cậu đã đánh đổi tất cả  sự đau đớn dằn vặt lúc này của mình để mong Nga có một hạnh phúc trọn  vẹn, cậu cho đi quá nhiều mà cũng chẳng mong nhận lại được gì ngoài nụ  cười của cô ấy.. Và có lẽ sức chịu đựng của cậu cũng khá tốt mới có thể  trò chuyện bình thường với tình địch của mình như lúc này..

- Cậu nghĩ thế à? Tớ nói cho cậu biết nhé, nếu cậu đang ngồi trước mặt tớ bây giờ, không khéo cậu sẽ lãnh một đấm vào mặt đấy!

Hùng  cười phì trong điện thoại. Trung cũng lắc đầu cười theo, ít nhất cũng  đã có một người hiểu được tình cảm của anh dành cho Nga. Trung tâm sự  mọi chuyện với Hùng dưới tư cách như một người bạn suốt buổi tối hôm ấy,  anh kể cho Hùng nghe về lần đầu gặp Nga, hai người đã trải qua những  chuyện buồn vui gì. Anh yêu nụ cười và giọng nói của cô ấy ra sao, đau  đớn thế nào khi cô ấy khóc...

- Trung này! Nga là người con  gái đầu tiên tớ yêu thật lòng thế đấy. Tớ biết mình hay phóng đại một số  chuyện nhưng riêng với chuyện này thì tớ không gạt cậu đâu. Cho nên cậu  hãy yên tâm, tớ sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo đến khi sức tàn lực kiệt, đến  lúc tứ chi bại liệt, đến nỗi không còn cái gì có thể liệt, đến..


- Thôi thôi ông tướng! Tớ biết rồi! Cậu mà làm Nga bị tổn thương, tớ sẽ giết cậu thẳng tay đấy.
Tớ  ít khi nhờ vả ai chuyện gì. Nhưng bây giờ, tớ muốn nhờ cậu mang lại nụ  cười hạnh phúc mãi mãi cho cô ấy, cậu có làm được không?


- Chắc chắn rồi, anh bạn.. Nhưng cậu có ổn không đấy?

- Không sao cả! Vì tớ yêu cô ấy! Chỉ cần Nga hạnh phúc là tớ mãn nguyện rồi..

...

Tình  đơn phương là một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, là một thứ  tình cảm mạnh mẽ nhất, bởi chỉ có những con người mạnh mẽ mới dám yêu  đơn phương. Thật đau đớn khi nhìn người mình yêu thương hạnh phúc trong  tay người khác, nhưng còn đau đớn hơn khi có được người mình yêu mà cô  ấy lại chẳng cảm thấy hạnh phúc trong tay mình

Yêu thương một  người nghĩa là sao? Mong muốn hạnh phúc khi có người đó bên cạnh hay  mong muốn người đó hạnh phúc dẫu không có mình bên cạnh? Phải chăng  những thứ không thuộc về mình thì dù có cố gắng đến mấy vẫn vĩnh viễn  không thuộc về mình?

Vô số câu hỏi mãi chẳng có lời giải đáp hiện lên trong đầu Trung khi anh đang trên đường đi dự đám cưới của Nga và Hùng.

Tin nhắn của Nga vừa gửi đến trong máy của Trung, anh mở ra và đọc thầm

"Hôm  qua anh Hùng nói anh có vẻ không vui. Em chỉ muốn nói cho anh biết rằng  dù em có đi bên ai chăng nữa, em vẫn luôn yêu quý và nhớ về anh, một  người bạn thân thật sự của em. Sao giờ này mà chưa thấy anh đến vậy, anh  không sao đấy chứ?"

Trung ngước nhìn những áng mây đang trồi lững lờ giữa bầu trời xanh, anh thì thầm với những chiếc lá đang rơi cuối thu

"Không sao cả! Vì anh yêu em" 





Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(548)