(Blog Radio) - Mỗi chúng ta ai cũng  là một “người theo đuổi ước mơ”, mỗi người đều có một hoặc nhiều ước mơ  khác nhau, có người đã đến được với ước mơ của mình, và có người thì  không. Thật tiếc cho những ước mơ chẳng thể thành sự thật, hoặc những sự  chờ đợi chỉ là vô nghĩa, cho đến cuối cùng lại chẳng thoát khỏi cái bi  kịch số phận khi ước mơ và sự chờ đợi đã gần ngay bên cạnh. Một câu  truyện buồn để ta biết yêu và trân trọng hơn mỗi sớm mai thức dậy, ta  biết mình vẫn đang là những “người theo đuổi ước mơ” …

Nghe Blog Radio 28: Thiên đường có mưa  

Windows Media PlayerTệp tin

Mời các quý thính giả Blog Radio lắng nghe truyện  ngắn Thiên đường có mưa có mưa của tác giả blog MeiMei:

Thiên đường có mưa
(Blog Radio)
- Biển  hôm nay yên lặng lạ kỳ, những đứa trẻ mải đi tìm vỏ ốc biển  theo sóng dạt vào bờ, Thư lặng lẽ bước đi trên cát, hôm nay cô không đi  với Hải, chỉ một mình đến nơi mà bao nhiêu năm nay cô vẫn đến, như để  chờ đợi một điều gì, để tìm lại một thứ gì đó mà cô đánh mất, hay để tìm  những gì đang thất lạc ở một nơi nào đó… chẳng ai có thể biết. Biển từ  xưa đến nay lúc nào cũng dạt dào sóng vỗ, nhưng chiều nay biển bình yên  lạ thường…

                    

        


Ngay cả những cánh hải âu đang mải mê chao liệng  kia, dường như cũng mang một cảm giác thanh bình, một cảm giác khiến Thư  nôn nao và thấp thỏm khi nhìn về nơi xa xăm cuối biển.

  

Biển là thiên đường của cô, cô vẫn luôn cho rằng nó  là một thiên đường thật đẹp với biết bao ký ức tuổi thơ, những ngày mà  cô với Hải và Việt cùng nhau chơi đùa, những ngày vun đắp cho những lâu  đài cát bị sóng cuốn đi mất mỗi khi thủy triều lên, những ngày mà cả 3  tung tăng ngắm mặt trời lặn, những ngày mà gió đêm thổi vào mặt vị mặn  nồng của biển… …

  

Biển là thiên đường duy nhất còn giữ lại những hình  ảnh của Việt, bao nhiêu năm nay rồi, kể từ ngày Việt theo gia đình sang  Mỹ, lúc nào cô cũng đau đáu nhìn về nơi xa tít phía bên kia của biển,  trông ngóng và chờ đợi một ngày Việt quay trở lại, nhưng đã hơn 10 năm  rồi, từ ngày học xong cấp 2, Thư và Hải không nhận được tin nào của  Việt…

  

Cô cảm thấy bất lực trước những gì mình gặp phải, để  rồi lời hứa hẹn cùng Việt đi du học năm nào đã bị bỏ lại sau lưng, và  bây giờ cô vẫn đang gồng mình lên đối mặt với bao nhiêu gian khó.

  

Cứ mỗi khi nghĩ về những chặng đường mình đã đi qua,  cô không biết có thể làm gì thì mới nói hết được những lời cảm ơn từ đáy  lòng cô với Hải… con người mà luôn luôn bên cạnh chẳng ngại ngần gì khi  giúp đỡ cô.

  

Việt sang Mỹ được vài tháng thì cũng là lúc Thư bắt  đầu bước đi trên một con đường đầy gian khó . Trong một lần cùng bố đến  bệnh viện thăm mẹ, vừa qua đường thì bố không may gặp phải sự cố, chính  mắt Thư nhìn thấy bố nằm trong vũng máu, không kịp nói câu nào, và thế  là từ đó, bố ra đi mãi mãi…

Thư tỉnh dậy trong cơn mê man kéo dài  đến vài tiếng, cũng từ lần đó cô trở nên trầm cảm, và không nói được  câu nào. Mẹ và Hải đưa Thư đi khám hết bệnh viện này đến bệnh viện khác,  nhưng dường như mọi sự cố gắng đều là vô nghĩa, đến một bác sĩ tâm lý  thì Thư biết được rằng vụ tai nạn kinh hoàng của bố đã ảnh hưởng đến tâm  lý của cô, những gì cô nhìn thấy đều hiện lên rõ rệt trong những giấc  mơ, khiến hàng đêm cô bừng tỉnh dậy trong nỗi sợ hãi, nước mắt chảy dài  trong đêm ……

  

Cô khóc vì cô không thể nói được, thật khó chịu khi  cuộc sống của cô bị lùi lại một đoạn khá xa bởi từ đó, cô không thể giao  tiếp được với những người xung quanh, và cũng vì đó mà cô không thể  thực hiện được ước mơ sang Mỹ tìm Việt và cùng du học với Việt…

  

Cấp 3 của cô qua đi cùng với sự giúp đỡ của Hải, bạn  bè nhìn Thư bằng những con mắt tò mò và thương hại, cũng có người tỏ vẻ  khinh rẻ Thư, có những lúc Thư buồn vì thất vọng lắm và vừa khóc trong  lặng lẽ, vừa đi ra phía bờ biển, để làm gì cô cũng không biết, chỉ cần  ra biển ngồi khóc một mình là cô có cảm giác như thoải mái hơn, như có  Việt đang ngồi đó nghe cô khóc, nhưng cô lại tự nhận ra được rằng Việt  đang ở một nơi xa lắm, xa đến mức mà cô chả thể nhìn thấy được, như phía  bên kia biển……

  

Cô tự nhủ rằng cô không đến tìm Việt được, vậy thì  ngày mai của ngày mai của ngày mai …… chắc chắn Việt sẽ về tìm cô…… và  cô sẽ chờ đợi……

Hải lẽo đẽo theo sau, tâm trạng cũng nặng nề chả kém  gì Thư, mỗi lần nhìn Thư một mình đi ra biển, anh không an lòng và chỉ  lặng lẽ đi theo cô từ phía xa xa. Anh cũng đau lòng lắm.

  


4 năm đại học lại với bao nhiêu khó khăn, Hải vì  muốn giúp đỡ Thư nên cũng thi vào trường Thư chọn, cùng lứa tuổi như  anh, hầu như ai cũng tay trong tay với người bạn gái của mình, nhưng Hải  thì không, anh chẳng để ý đến một ai cả, có nhiều cô gái chủ động muốn  làm quen với anh, nhưng đều bị anh từ chối.

Nhiều lần Thư cũng tươi cười viết vài dòng vào giấy  và lén lút đưa cho Hải trong khi đang nói chuyện với một cô gái khác:  Trông cô bạn này cũng được đấy anh Hải…… Hải liếc mắt sang với nét mặt  cảnh báo rằng: Cấm không được gán ghép anh, anh bảo là không thích  ai cơ mà……

  

Những ngày tháng đại học cứ thế trôi đi, Thư đã không  còn cảm thấy buồn vì mình không thể nói được nữa, cô nghĩ mình không  phải là câm từ nhỏ, nên cô hy vọng vào một ngày nào đó, bỗng dưng cô có  thể nói lại được…… cô sống và hy vọng, sống và chờ đợi vào ngày mai của  ngày mai của ngày mai …… cô lại nói được và Việt sẽ trở về tìm cô.

  

Hoàng hôn rải xuống thiên đường của cô những vệt hồng  le lói, phía xa xa kia mặt trời đang chuẩn bị nhào mình xuống biển,  những cánh hải âu mệt mỏi tìm về tổ, cũng chẳng biết tổ của chúng ở đâu  trong khoảng biển rộng lớn này, nơi đâu mới là nhà của chúng ?

  

Những con sóng dạt dào hòa vào cát, vẫn cái vị mặn mà  của biển, vẫn cảm giác thích thú nghe sóng vỗ rì rào nhưng không còn  nữa nét mặt của Việt, Thư lại trầm lặng đi, khóe mắt lại đăm chiêu về  nơi xa xôi, về phía bên kia của biển.

  

- Em đang đợi Việt về phải không? – Hải buột miệng  hỏi Thư.

  

Thư quay sang nhìn Hải rồi nhìn về phía những cánh  Hải Âu đang dần dần mờ ảnh và viết lên giấy :

  

- Anh ấy nói anh ấy đang ở nơi xa xôi kia, nơi mà em  không thể nhìn thấy, anh biết không: Hải Âu không bay qua nổi biển  lớn không phải bởi vì biển quá lớn và Hải Âu không có đủ dũng cảm để bay  qua, mà bởi vì ở phía bên kia biển đã không còn gì để chờ đợi... Còn  em, phía bên kia biển vẫn còn có thứ để chờ , và em vẫn đang đợi…  Còn anh, sao anh không nhận lời một người con gái nào thế ?

  

Hải im lặng, Hải không còn biết nói gì, còn có thể  nói được gì nữa, anh biết phải nói sao với Thư bây giờ … …

  

Rồi Hải và Thư đều đã ra trường, Hải nhanh chóng tìm  được việc làm, còn Thư thì thật khó khăn, chẳng ai muốn công ty mình có  một nhân viên là câm cả… Thư biết và thất vọng … chỉ còn biết sống nhờ  vào những đồng tiền của mẹ và sự quan tâm của Hải từ khi ra trường đến  giờ.

  

Sóng chỉ lăn tăn như chả thèm để ý rượt bắt những  cánh hải âu, chả mấy khi cô ra biển mà không có Hải, biển chiều nay nhẹ  nhàng và im lặng, cô cũng vậy, vẫn đang đi mà cứ nhẹ nhàng như đứng yên  một chỗ, vẫn im lặng với cuộc sống và chờ đợi… Chẳng biết đến bao giờ sự  chờ đợi của cô mới thành hiện thực, và cũng chẳng biết đến bao giờ cái  phép nhiệm màu mới đến biến cô trở lại thành Thư của ngày xưa…

  

Thiên đường cô đang đứng, đã chẳng còn dáng dấp của  ngày xưa nữa … cái thiên đường mà lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười,  thiên đường mà Việt nói là sẽ chẳng bao giờ có bóng dáng của những giọt  nước mắt, thế mà từ khi Việt đi, nơi đây đã chẳng còn nữa những bình  yên… Sóng trong lòng cô không lúc nào ngừng vỗ…

  

Thư lên xe trở về nhà trong cơn đau bụng dữ dội, đã  mấy năm nay Thư và mẹ chuyển sang chỗ ở mới, nên mỗi lần ra biển là phải  ngồi xe đến 20 phút … Chuyến xe lần này sao mà lâu đến khó tả, về đến  nhà khi người cô đã không còn sức vì bỗng dưng cô đau bụng đến kinh  hoàng. Người cô nóng ran.

  

Bác sĩ khám và kê thuốc cảm cho Thư, cô có hạ sốt  nhưng chỉ được 3 hôm thì bụng lại đau dữ dội, 1 tuần chuyển đến 2 bệnh  viện mà bụng vẫn đau miên man, có lần còn ngất lịm đi trong sự lo lắng  của mẹ và Hải.

  

Lại thêm 1 tuần nữa đến với bao nhiêu xét nghiệm và  kiểm tra, có lúc cô tỉnh như sáo, nhưng có lúc cô vùi đi trong cơn mê  man triền miên kéo dài hàng mấy tiếng… …

  

Anh bác sĩ trẻ nói với mẹ và Hải về tình trạng của  Thư, cả 2 như rụng rời chân tay, ngồi phịch xuống ghế mà không còn biết  nói gì, bao nhiêu hoang mang hiện hết cả lên khuôn mặt mẹ, bao nhiêu lo  lắng chẳng thể giấu nổi qua những bước chân đi đi lại lại trong bệnh  viện hỏi han các bác sĩ của Hải.

  

Bác sĩ nói số lượng tiểu cầu trong máu của Thư bị  giảm đi rất nhiều, căn bệnh của cô rất ít người gặp phải, vì lúc trước  Thư được điều trị nhầm theo hướng phát triển của bệnh sốt nên đã kéo dài  tình trạng nguy hiểm của cô, hơn nữa bệnh xảy ra nhanh, nếu không chẩn  đoán đúng bệnh và kịp thời chữa trị thì rất khó giữ được tính mạng, bây  giờ chuyển đến bệnh viện này thì đã quá muộn để thay đổi huyết thanh cho  cô, cô có thể chết bất cứ lúc nào trong thời gian này…

  

Chẳng ai có thể ngờ được với tin sét đánh đó, mẹ Thư  như người mất hồn, chẳng còn thiết ăn uống gì nữa…Hải cũng chẳng còn tâm  trí nào đến công ty, anh nghỉ việc vào viện chăm sóc cho Thư và mẹ, mỗi  phút mỗi giây trôi qua nặng nhọc đến khó thở, Thư vẫn miên man bất  tỉnh, có lúc trạng thái tinh thần cô ở mức ổn định, nhưng có lúc cô hoàn  toàn không biết gì.

  

Anh bác sĩ trẻ lại đến thăm tình trạng của Thư, cô đã  tỉnh lại được 2 ngày rồi và sau khi biết căn bệnh của mình, Thư buồn bã  khóc lóc, đôi lúc chả còn muốn sống nữa, cô thực sự không còn chút tĩnh  tâm nào để viết vào giấy trả lời mẹ và Hải, chỉ nằm khóc trong sự mệt  mỏi rã rời.

  

Cô đang nghĩ về phía bên kia của biển. Lẽ nào sự chờ  đợi của cô đã hoàn toàn vô nghĩa? Chỉ trong vài ngày tới đây, có thể cô  sẽ ra đi bất cứ lúc nào, cái chết luôn rình rập cô ngay cả trong giấc  ngủ…… chẳng nói được câu nào mà cứ lặng lẽ, nhẹ nhàng đi về phía lộng  gió……

  

Cô buồn trong sự bàng hoàng khi nghĩ về cuộc đời ngắn  ngủi của mình, cô không can tâm.

  

Cô đang chìm đi trong bao suy nghĩ về thiên đường của  mình thì bị dừng lại bởi trước mặt cô là anh chàng bác sĩ đeo tấm thẻ  có tên Việt và một tên tiếng anh nữa được treo trước ngực, anh nhẹ nhàng  cúi người và đưa 2 tay lên phía hàm của Thư kiểm tra xem những cục hạch  đã thế nào rồi… anh hỏi gì Thư cũng chỉ lắc đầu, nhưng Thư cảm nhận  được rằng khuôn mặt này thật giống với khuôn mặt của Việt, mặc dù đã hơn  10 năm trôi qua, những hình ảnh của Việt chỉ là trong ký ức của một đứa  trẻ cấp II thôi nhưng cô không thể nhầm khuôn mặt này với người khác  được, và trong khi anh cúi mình kiểm tra cho cô, cô đã nhận ra Việt qua  sợi dây chuyền với hình chữ T mà ngày xưa cô tặng cho anh .


Cô mở to mắt để nhìn Việt cho kĩ hơn, đúng là  khuôn mặt đấy, cô khẳng định và từ từ viết lên giấy…

  

Cô lặng người đi vì vui và quá bất ngờ, người mà cô  chờ đợi bao nhiêu năm bây giờ đang đứng ngay cạnh cô đây, cô không còn  biết diễn tả thế nào nữa. Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì lại chìm  ngay xuống vì cái chết đang rình rập cô từng giờ. Cô thất vọng và chỉ  còn biết khóc.

  

Việt đã biết được những chuyện gì xảy ra với Thư qua  lời Hải kể lại, sau khi sang Mỹ, anh đã đợi cho đến lúc mình và Thư cùng  tốt nghiệp cấp 3, cũng là lúc mà Thư sẽ sang Mỹ du học tại trường mà cả  2 đã cùng nói là sẽ theo học qua dự định của bố mẹ Việt, nhưng đợi mãi  không thấy Thư sang, đợi cho đến khi Việt nhận được bằng tốt nghiệp,anh  quyết định về nước làm việc với mong muốn tìm lại được Thư, bố mẹ có nói  gì cũng không thể níu kéo Việt ở lại được, nhưng không may, Thư và mẹ  đã chuyển sang một nơi ở khác, Việt thất vọng và chỉ mong chờ vào duyên  số. Thế mà bây giờ lại gặp được Thư trong hoàn cảnh này… anh làm sao vui  được…

  

Thư miên man trong những dây chuyền thuốc, lúc tỉnh  lúc mê, cô cảm thấy mình yếu dần đi và như thấy rõ cái chết đang kề gần  lắm rồi…

  

Hôm nay cô biết chắc cô sẽ chẳng thể tiếp tục được  nữa, nên muốn cùng Việt đến nơi thiên đường mà Việt nói sẽ chẳng bao giờ  có nước mắt…. 20phút ngồi xe khiến Thư mệt mỏi vô cùng, khi tất cả các  loại thuốc đã không còn ý nghĩa gì nữa… cô nhất định không mang theo cho  dù mẹ và Hải có nói thế nào đi nữa.

  

Biển sóng vẫn dạt dào, hôm nay những con sóng cuộn  mình lên cao hơn, gió thổi mạnh hơn, vị mặn của biển như nồng nàn hơn,  và những cánh hải âu chiều như đã mệt mỏi hơn.

  

Thư nằm im trong vòng tay của Việt, như để cảm nhận  nốt những hơi ấm ngọt ngào cuối cùng này, nước mắt cứ thế trào ra, chưa  lúc nào cô khát khao được sống như lúc này, cô muốn nói nhiều lắm, nhưng  chỉ biết im lặng vì chẳng thể nói ra được, càng cố gắng muốn nói, người  cô như càng yếu đi.

  

Những con sóng to như muốn vồ lấy những cánh Hải Âu,  dữ dội và hung tàn …… Càng nghe cô càng thấy sợ, sợ những đợt sóng kia  sẽ vồ lấy cô, sẽ làm cho cô ngã, cô thổn thức trong suy nghĩ miên man:

  

“Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi, đừng xô tôi  ngã dưới chân người…”

  

Việt có cảm giác như trái tim mình đau đến tê dại,  người con gái mà anh vẫn đợi bao nhiêu năm nay đang sắp đi đến một thế  giới khác, anh nhẹ nhàng thổn thức khi Thư đang dần dần không còn nữa  những ý thức trong não. Cô cố gắng trong những mệt mỏi cuối cùng…

  

- Anh Việt ơi……, bao nhiêu năm nay …. em …. vẫn  đợi anh về …

  

Thật bất ngờ, Thư bỗng dưng nói lại được, và câu đầu  tiên cũng là câu cuối cùng từ khi cô không nói được đến nay đã khiến hai  hàng nước mắt của Việt trào ra hòa với những giọt nước mắt của cô như  khiến biển có vị mặn hơn, cái mặn đến chát cả lòng, tất cả những vị mặn  đó đều dần dần nhạt đi khi mây, sóng, gió và những tiếng Hải Âu kia đã  không còn âm tiếng trong Thư nữa.

  

(Hãy để chúng ta quên đi vùng biển đó

Hãy để chúng ta được bắt đầu lại ở kiếp sau ...)

  

Con đường như được nặn ra từ sóng... Là ai đã thêu  sóng lên mặt biển??? Thư hòa mình vào những đợt sóng dữ dội và cảm giác  như tan ra thành những bọt biển, lênh đênh trôi vô định, con đường cứ  thế kéo cô ra khỏi vòng tay của Việt, lênh đênh, lênh đênh giữa muôn  ngàn sóng vỗ ……

  

Mẹ và Hải từ phía xa chạy đến … … …

  

Thiên đường như đắm mình trong sắc đỏ chiều dương.

  

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ...

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương ...


Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(384)