Blog Radio số 27 hôm sẽ đưa các bạn ngược xuôi  trên con đường tuổi học trò qua các bài viết, những lời tâm sự của  blogger, và chắc chắn không thể thiếu những ca khúc tuyệt hay về tuổi  học trò, về mùa chia tay, tạm biệt mái trường…

Blog Radio 27: Chia tay nhé… Tiết học cuối cùng!

Suốt cuộc đời, ta sẽ luôn ghi nhớ
Những  phút giây mình đã có bên nhau
Và dù cho cuộc đời có chẳng đẹp như mơ
Giữa  chúng ta, vẫn sẽ mãi luôn là Tình bạn”

Chào mừng các bạn đến với Blog Radio số 27!

Nghe Blog Radio 27: Chia tay nhé… Tiết học cuối  cùng!                    

Windows Media PlayerTệp tin
                    

Blog Radio số 27 hôm sẽ đưa các bạn ngược xuôi  trên con đường tuổi học trò qua các bài viết, những lời tâm sự của  blogger, và chắc chắn không thể thiếu những ca khúc tuyệt hay về tuổi  học trò, về mùa chia tay, tạm biệt mái trường…

Còn rất nhiều điều đặc biệt mà Blog Radio sẽ tiết  lộ với các bạn ở phần cuối của Blog Radio 27! Một hướng dẫn nho nhỏ  trước khi bạn bắt đầu cuộc hành trình ngày hôm nay với chúng tôi, đó là  hãy lưu ý, đừng dừng lại trước khi Blog Radio nói lời tạm biệt nhé!

Không để các bạn đợi thêm nữa, hãy vặn to loa lên  một chút nữa, và sẵn sàng cùng chúng tôi bắt đầu hành trình trên con  đường học trò với Blog Radio!

Mở đầu chương trình hôm nay mời các bạn nghe những  tâm sự của một cô giáo trẻ, bài viết gửi từ Blog Linh Nhâm

  

HỌC TRÒ ƠI!

  

Chiều nay, sau giờ tan lớp… cô giáo đạp xe lòng vòng  quanh những con phố, ngắm thành phố mình nhuốm màu sắc hoàng hôn. Sài  Gòn mùa này chưa vào hạ mà dường như đã nóng nhiều lên rồi tuy Nắng Sài  Gòn không giống cái nóng ở quê cô giáo… Quê cô giáo ở xa lắm, tận miền  Trung, nơi có những trận gió Lào tháng tư, tháng năm quật xác xơ vòm lá  và thiêu đốt lưng những chị, những mẹ nông dân mùa gặt, mùa cấy. Quê cô  đấy, mảnh đất thật gian nan nhưng rất ấm tình người. Cô yêu mảnh đất ấy  lắm, bởi những gì gắn bó với mình, và bởi nơi đó có bà, có ba mẹ , anh  chị và các em cô, những người dù rau cháo trong ngày giáp hạt vẫn thắt  lưng buộc bụng để nuôi cô ăn học thành người.


Hành trang mảnh đất ấy tiễn cô vào đây với các em  là những chút gì con rất bỡ ngỡ và đậm hương lúa, hương chanh, và cả  một trái tim biết hát. Thế rồi nơi đây, cô được gặp các em, những chồi  xanh đất nước. Ngày ngày đến lớp, cô giáo bắt gặp hình ảnh các mình  trong đôi mắt trong veo của các em. Đó là nét hồn nhiên, tươi vui, yêu  đời và cả những ước mơ xa hơn đang cựa quậy hình hài.

  

Các em rồi sẽ không chỉ dừng lại ở chổ muốn biết  những con đường quen thuộc của TP mình, những con đường ngày ngày đưa em  tới lớp mà sẽ có những con đường giục trí tò mò khám phá đáng yêu. Mà  còn những con đường dọc theo Vạn Lí Trường thành, con đương đưa hạt  tiêu, hạt điều từ Ấns Độ sang Tây quốc, con đường tới thành Roma hay  hành trình vòng quanh trái đát của Magienlan…

  

Chút lâng lâng của lá rụng tháng ba

Nhìn cánh hoa buồn hơn lòng tháng chín...

Gửi cơn mê buồn hiu vào câm nín

Ngày cũ ùa về…

… chỉ biết ngồi lim dim…

  

***

Cơn gió thoáng qua thời gian khẽ lặng im

Ngồi sát bên nhau đi tìm điều đã mất

Dưới gốc cây chỏng trơ ngày cuối cấp

Ngày nắng ngày mưa, xanh ngắt buổi hè về…

  

Bước lang thang quay cuồng trong cơn mê

Lá thư quên chưa gửi còn mùi giấy

Vòng xe đơn khó gọi về ngày ấy…

...

  

Ở tuổi các em, tuổi ngày xưa cô giáo thường nắn nót  ghi 3 chữ: Tuổi Chúng Mình ấy sẽ có những phút giận hờn vu vơ hay đêm về  xao xuyến bởi ánh mắt của ai vừa quen vừa lạ… Những tình cảm ấy thật  đẹp, thật đáng trân trọng và sẽ là chất xúc tác giúp các em học tốt hơn  lên nếu các em nhìn nhận nó một cách đúng đắn. Nên là thế và chỉ nên  thế.

Mùa thi lại sắp đén, hãy cố ganwgs học tốt để vượt  qua nó một cách dễ dàng nhé học trò yêu!

Gửi từ Blog Linh Nhâm - nhamnapoleon@gmail.com

Về tác giả Blog Linh Nhâm: "Bớt nói, bớt tin  là một nửa of sự khôn ngoan.yêu ghét chừng mực là một nửa 0f sự khôn  ngoan còn lại""

Một ngày giữa tháng 5, tình cờ đi qua Hồ Tây,  bỗng giật mình khi thấy con đường hai bên hồ đã bừng từng chấm đỏ của  những vòm phượng vĩ, tím biếc bằng lăng. Rất rất nhiều những chiếc xe  đạp chong chóng đủ màu đứng ken nhau làm đường cổ ngư mang một lớp áo  mới, đẹp và sức sống. Bao nhiêu ký ức đẹp trên con đường tuổi học trò  mình đi qua cứ ùa về…

Không chỉ ở Hà Nội, mà những ngày tháng 5 này  trên khắp nẻo đường đất nước, mùa hoa đỏ đang làm xốn xang con tim của  biết bao thế hệ học trò, …

Con đường học trò của chúng ta luôn luôn song  hành cùng loài hoa đặc biệt, phượng hồng… Mời quý thính giả nghe bài  viết Mùa phượng yêu thương gửi từ Blog Lão Lục:

  

MÙA PHƯỢNG YÊU THƯƠNG

  

Mùa hè lại đến, những cơn mưa nhè nhẹ hay những cơn  gió vô tình, về đây làm lay nhẹ những cánh phượng hồng sắc thắm, làm xôn  xao cả góc phố lối ta đi qua, bất chợt nhận ra mùa phượng đã về...

  

Phượng về làm nao nao bao kĩ niệm, nỗI nhớ dâng ngập  lòng của một thời cấp sách tới trường, sân trường ngày xưa giờ này, chắc  hẳn cũng đỏ rực cả một góc trời thương nhớ, rồI lại vang vãng tiếng ve  kêu oi ả buổi trưa hè, làm lòng ai háo hức, bâng khuâng sắp phải nói lời  chia tay …

  

Những cuốn lưu bút được chuyền tay nhau, góp nhặt lại  những lúc vui buồn, những giận dõi vu vơ, mà suốt 9 tháng trời ngồi bên  nhau dưới mái trừơng thân yêu của mình, 3 tháng hè đã đến, những cô cậu  bé bẽn lẽn chia tay nhau nơi góc lớp, những đôi mắt rưng rưng bịn rịn  như nói lên: ôi ba tháng thật xa…

Và một ai đó tìm nhặt những cách phượng rơi cuối sân  trường, ép vào trang vở , vội vã ghi nhanh dòng chữ… yêu …  như nhờ cánh phương nói hộ lên, lời thương nhớ của mình

  

Ta đã đi qua những mùa hoa phượng vĩ, với những mùa  hè xa xôi bắt đầu xanh thẳm, từng bước chân nhẹ nhẹ vương vấn đâu đây,  để níu kéo ta vào mầu áo xanh tình nguyện, màu áo xanh của sinh viên  tình nguyện mùa hè xanh. Những miền quê ta qua, bắt gặp những con người  hiền hoà, đôn hậu, như những dòng sông xanh ngọt ngào và dung dị, niềm  nở đón chào những mầu áo xanh tình nguyện, về đây ươm mần cho những ước  mơ xa…

  

Ở nơi xa xôi đó nhắn dùm ta những lời thương nhớ,  rằng mùa phượng về giăng kín nỗi xao xao những miền kí ức, mà ta đã qua…

  

Gửi từ Blog Lão Lục: Ta rong chơi giữa chốn chợ  đời, sang hèn phú quí một đời nhẹ tênh.

  

Các bạn thân mến! Ngày hôm nay có một ngôi trường ở  Hà Nội đang rộn ràng kỷ niệm ngày sinh nhật thứ 100 của mình – đó là  “Cụ trường” Bưởi – Chu Văn An nằm soi bóng bên Hồ Tây phải không, ngôi  trường trăm năm tuổi của Hà Nội. Hòa chung với niềm vui của nhiều thế hệ  thầy trò của ngôi trường trăm năm tuổi, tại sao hôm nay chúng ta không  thử ghé qua ngôi trường đặc biệt này qua bài viết của hai cựu học sinh  trường Bưởi – Chu Văn An gửi tới Blog Radio nhỉ?

  

Những con đường đến  trường Chu Văn An

  

“Mắt sáng môi  hồng, đạp xe trên phố băng băng, quanh tôi quanh tôi bạn thân quen. Ríu  rít trên đường bầy chim non tới trường...”

  

Lời hát văng vẳng từ ô  cửa nhà hàng xóm, tôi giật mình nhớ hồi vô cùng sung sướng khi đỗ được  vào lớp 10 Chu Văn An với một suy nghĩ khá buồn cười: “ít nhất trong 3  năm tới mình sẽ được đi trên những con đường đẹp nhất Hà Nội”

  

Ở tuổi 15, những câu  chuyện của tụi con gái dường như không bao giờ đủ cho quãng đường đi  học: cười nói, ăn uống, gọi nhau í ới và nhiều lúc ghen tỵ với tụi Trần  Phú, Phan Đình Phùng vì “tụi nó được mặc quần”. Đồng phục nữ sinh Chu  Văn An khóa 1995-1998 là váy, đi xe đạp thật bất tiện, chưa tính đến  những lúc vào thu, thời tiết hanh khô, chất liệu “nhúng, xít, xoa” của  váy và áo sơ mi cứ dính chịt vào người, trông thật “khiếm nhã”.

Mọi con đường dẫn đến nơi  “Chơi Và Ăn” đó đều đẹp đến mê hồn. Tôi không biết cách phân biệt Đông,  Tây, Nam Bắc nên chỉ có thể nói được rằng nếu đi ra đằng sau thì cả một  con đê Hoàng Hoa Thám mát rượi và vắng teo, đi thẳng là đôi bạn  “sấu-sữa” Phan Đình Phùng-Quan Thánh, rẽ phải là “đẳng cấp” Hùng  Vương-Bắc Sơn-Hoàng Diệu và rẽ trái là “có một không hai”: đường Thanh  Niên.

  

Xuân, con đường đến  trường của tôi phủ đầy sắc trắng muốt của hoa sưa, sắc hồng thắm của  đào, sắc tím nhạt của hoa ban trên đường Bắc Sơn, Hoàng Diệu. Xuân, lá  sấu rụng đầy đường Phan Đình Phùng. Thương những cô quét rác, quét hoài  không hết đống lá sấu rụng đầy bên những gốc cây xù xì.

  

Hè, con đường đến trường  rực rỡ hơn bởi phượng đỏ và bằng lăng tím biếc - hai sắc hoa báo hiệu  mùa thi và mùa tạm biệt mái trường. Nghỉ hè, sớm sớm tôi vẫn đạp xe trên  con đường Thanh Niên, ngắm nhìn những chiếc xe chở đầy sen hồng, sen  trắng xuôi ngược.

  

Thu, ríu rít tranh nhau  chẹt lên những chiếc lá vàng rất to nằm khô khốc dưới lòng đường, chúng  tôi thích thú lắng nghe tiếng tiếng lá khô tan dưới những bánh xe mini  Tàu xanh đỏ. Đã bao lần tụi con gái chúng tôi quyết định thống kê những  thân sữa thẳng đứng trên đường Quan Thánh nhưng đều thất bại vì thỉnh  thoảng lại đếm nhầm “cột điện”. Tụi con trai thỉnh thoảng “hâm hâm lên  cơn ga-lăng” kiếm đâu về vài cành hoa sữa. Hoa sữa ở trên cao thơm ngọt  là thế nhưng khi treo đầy lớp thì ôi sao mà “hắc” đến vậy... Chập chững  nhận ra rằng yêu thương không phải là sở hữu.

  

Đông là những ngày dậy  muộn. Thượng sách là lấy lòng bác Mão để bác cho qua khi cổng trường vừa  đóng. Trung sách là rẽ phải đi bằng cổng bên qua hàng bánh bao-sữa đậu  nành và hạ sách là đi vòng cổng sau qua hàng bún ốc. Đông, lớp học đã  rộng trông càng như rộng ra, cửa sổ đóng kín mà vẫn không ngăn nổi những  cơn gió buốt từ hồ Tây thổi vào. Sương trắng mờ mặt hồ khiến lúc học  sinh cấp III không còn bị phân tâm để nhòm nhòm nhìn những đôi trai gái  buông mái chèo hôn nhau trên mặt hồ.

  

...

  

Và bây giờ, cuộc đời bắt  chúng tôi phải đi qua những con đường bê tông nắng cháy da cháy thịt và  chỉ cần một chút lơ đễnh thì chỉ một chiếc “công nông” bốc khói mù mịt  khiến chúng tôi phải trả giá đắt. Nhưng tôi tin rằng cho dù tôi có già  đi đến mấy, cho dù hơi nhựa đường bê tông và khói xe công nông có thể  làm da tôi đen xạm và giọng nói tôi nhiều khi trở nên khản đặc và khô  cứng thì sâu thẳm tâm hồn tôi vẫn luôn sẵn sàng, bất kỳ lúc nào, là một  nữ sinh tuổi 15. Tôi có thể “ngửi” được mùi của Hà Nội chuyển mùa và mùi  của những con đường thân thuộc.

  

Và tôi tự hỏi, nếu tôi  học ở một nơi nào đó khác, nếu tôi không được đi học trên những con  đường “đẹp nhất Hà Nội” ấy, nếu 3 năm trời tôi không hít lấy hít để mùi  vừa mát vừa nồng của hoàng lan, mùi ngai ngái của lá sấu dập hay cái mùi  “mang đầy tranh cãi” của hoa sữa trên đường Quan Thánh, liệu tôi có  những xúc cảm, có tâm hồn và một tôi như bây giờ? Bởi những điều kỳ diệu  của tuổi 15 bên thầy cô, bạn bè, tuổi 15 trải dài trên con đường đến  trường, tuổi 15 sống dưới mái trường Chu Văn An đẹp và lãng mạn ấy đã  trở thành một mảnh ghép không bao giờ khuyết trong tôi…

  

(Hương Lúa D2  (1995-1998) và Kim Anh D4 (1999-2002) – Chu Văn An – Hà Nội

  

Có lẽ vào thời điểm này, bộn bề tâm trạng nhất  chính là các bạn học sinh cuối cấp. Thời gian trôi qua không còn tính  bằng ngày, giờ, mà thời gian của các bạn đang được tính bằng chính những  tiết học… Mời các bạn nghe bài viết 17 tiết học cuối cùng, gửi từ Blog  của ShinHL…

  

17 tiết học  cuối cùng…

3 năm so với một đời chỉ tựa như một cái chợp mắt  nhưng là cái chớp mắt diệu kì. Giữ mãi nhé! Thời gian... đừng như giấc  mơ tan biến kỷ niệm!

Tạm biệt mái trường!

Tạm biệt mái trường!

Thời gian đừng như  giấc mơ...

Cách đây ba năm, cũng tầm này, bạn hùng hùng học,  lao vào cố gắng...lao vào thi... để kiếm được một suất trong trường.

Bây giờ. Bạn cũng lao học, cũng hùng hục cố  gắng...lao vào thi...để rời trường. Cũng là cái lẽ tất nhiên...là sự  chuyển động...là sự thay đổi... Nhưng là để tìm kiếm những sự Khởi Đầu.

Thấy  những gương mặt mệt mỏi, căng thẳng. Thấy bạn căng ra như dây đàn. Thấy  rõ những lo lắng, những áp lực. Muốn gần mà cứ xa đi... Những giờ học  còn tiếng nói cười. Những chỗ vắng. Những cái nhìn ái ngại. Nụ cười  không còn hồn nhiên như trước. Ai đó chợt quên nhau... Một thoáng chốc!

Tất  cả đang dần kết thúc... Nhưng là KẾT THÚC CHO MỘT BẮT ĐẦU…

Thời  gian không ngừng trôi... Đếm ngược. Thời gian chẳng còn được tính bằng  năm, bằng tháng, và có lẽ cũng không bằng ngày. Thời gian giờ tính bằng  Tiết học!

17 tiết cuối cùng của đời học sinh.

17  tiết cuối cùng của một A2

17 tiết học cuối cùng.. Để sau  đó mọi thứ lại được xếp lại gọn gàng, ngăn nắp trong kí ức.

17  tiết cuối cùng.. cho những ai muốn níu giữ lại những kỉ niệm. Cho những  dòng lưu bút..Những lời nhắn nhủ.

Để rồi sau đó...
Những ngày  vui của tuổi học trò
Những ngày vui của tuổi học trò

Sẽ phải  tạm gác lại nỗi buồn. Tạm gác lại sự thiếu vắng. Tạm quên đi những buổi  dấm dúi che cho nhau thoát khỏi cái nhìn của thầy hiệu trưởng khi có ai  đó quên mặc đồng phục. Tạm quên đi những giờ 10 phút cả hội đánh TNA,  nhốt nhau vào nhà vệ sinh. Tạm quên đi bàn học quyền lực. Tạm quên đi  những lúc cùng học, cùng chơi, cùng bảo vệ nhau , cùng khóc, cùng  cười...

Tất cả dành cho nỗ lực. Dành cho ước mơ. Dành cho...ngày  mai... Một ngày mai Thắng - bại!

Thắng - bại..?

Kỳ  thi chưa bắt đầu, nhưng sự thắng - bại đã khiến cho những không khí lớp  càng trầm xuống!

Kết quả FPT. Có người đỗ. Kẻ suýt đỗ. Và thậm  chí là tâm lí ngoài cuộc. Cũng chẳng khá hơn! Tự dưng muốn được cùng tụi  nó thử có cảm giác chờ đợi. Cảm giác hy vọng. Bỗng có cái suy nghĩ ấy  khi đêm qua nhận được vài cú điện thoại nhờ xem điểm dùm. Bạn bè. Đứa  vui. Đứa buồn. Ríu rít hỏi nhau đỗ trượt!

Thấy sự buồn cũng đa  dạng. Đứa chưa đỗ buồn vì thất vọng. Đứa đỗ cùng buồn vì không bằng lòng  với bản thân. Vì đỗ thấp. Vì muốn cao hơn. Cũng than vãn.Cũng kêu chán.  Lạ. Lòng tham (hay sự tiến thủ) của con người... có giới hạn?

Những  đôi mắt ấy. Hôm qua là hy vọng... hôm nay lại là những vệt ngang dọc...  mất tự tin!

Đứng ngoài cuộc tất cả. Chỉ biết nhìn, biết nghe.  Biết nói ra vài câu nhạt thếch mà người ta gọi là sự chia sẻ. Cảm giác  đứng ngoài còn tệ hơn cả cái sự đỗ trượt hôm nay của tụi nó. Cảm giác  không được chờ đợi. Không đựơc hi vọng. Cảm giác mọi thứ không phải của  mình. Không có mình. Quanh quẩn chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc chơi! Cảm thấy  chột dạ. Hai tháng nữa, rồi cũng sẽ thế. Nhưng sẽ không chỉ có vài ba  đứa. Sẽ là tất cả. Sẽ có những niềm vui tột đỉnh, những nỗi buồn thấm  sâu, những nụ cười rạng rỡ, những gục ngã, những thất vọng...

Những  cảm xúc sẽ nhiều hơn, lớn hơn...

Nhưng chỉ mong đó sẽ là những  điều lạc quan, những niềm vui...cho Tôi, cho tất cả bạn bè tôi. Bởi tôi  đã thấy trong ánh mắt của bạn ngày hôm nay là sự quyết tâm tràn đầy! Và  cả những tin yêu, những ước mơ cháy bỏng!

Vì khi đó, tôi cũng sẽ  không còn là kẻ ngoài cuộc.

CHÚC MAY MẮN CHO TẤT CẢ CÁC BẠN...  
...VÀ CHO CẢ TÔI NỮA!

  

Các bạn vừa nghe bài viết 17 tiết học cuối cùng,  gửi từ Blog ShinHL

  

Về tác giả Blog Shin HL: *Một Đam Mê cho  muôn thuở Dại Khờ *

  

Một thông điệp đặc biệt Blog Radio muốn gửi tới  các bạn học sinh cuối cấp đó là các bạn hãy tự tin vào chính bản thân  mình, hãy dành tất cả nỗ lực cho ước mơ và khát vọng. Ngày hôm nay ta  tạm biệt mái trường, ngày hôm nay ta đang níu giữ những tiết học cuối  cùng bên thầy cô, bạn bè nhưng tiếng trống đã điểm, phượng đã thắm và  bằng lăng cũng tím biếc trên từng dãy phố!

  

Tạm biệt tuổi học trò, tạm biệt áo dài trắng tinh  khôi… Tiết học cuối cùng đã kết thúc, kết thúc cho một bắt đầu!

  Chúc các bạn thành công trên con đường mình đã  chọn!


Tags:
Nhận xét(1) | Trích dẫn(0) | Đọc(406)
ui zoi`!bu`n thiệt đó!!!!!thế la` hết 1 đời học sinh rồi.pipi
Page 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối