Có lẽ không một niềm hạnh phúc nào sánh với niềm  hạnh phúc ngày đoàn tụ… Và chẳng có nỗi đau nào lớn như nỗi đau của ngày  chia ly, chia ly mãi mãi…

Gửi em ở phía bên kia…

“Sự vĩ đại của tình yêu là chạm được vào linh  hồn của nhau” - Tagor

Và Blog Radio tin rằng câu chuyện hôm nay chúng  tôi gửi tới các bạn là tiếng lòng của rất nhiều người trong chúng ta.

Nếu bạn chưa một lần có cảm giác cô đơn trong tình  yêu, bạn sẽ nghe thấy khúc “tự hát” ấy qua bài viết: Nỗi nhớ khôn nguôi  của tác giả blog Mdleechen

Nghe Blog Radio 26: Khi tình yêu chạm tới linh hồn

Windows Media PlayerTệp tin
Nỗi nhớ khôn nguôi

Em yêu dấu!

Tối hôm qua, ngồi ăn cơm  với hai con, anh cố tình không nhắc hôm nay là ngày giỗ của em, để xem  chúng nó có nhớ đến mẹ của nó hay không?

Đọc báo bây giờ, thấy  bọn trẻ được bố mẹ cưng chiều, và chúng nó dần dần hư hỏng, ăn chơi đua  đòi, anh cảm thấy càng phải lo cho hai đứa con của mình hơn em ạ, nhất  là em đã vĩnh viễn bỏ bố con anh ra đi 9 năm trước đây sau tai nạn  nghiệt ngã khi em tan sở về nhà để chuẩn bị bữa cơm chiều cho ba bố con  anh như thường lệ.


Anh đã ngã gục tại  phòng xác khi nhìn thấy hình hài của em tan nát hết vì những chiếc bánh  xe tải container phóng nhanh vượt ẩu… Bé Na lúc đó 9 tuổi, còn cu Bin  của chúng mình chỉ chưa đầy 3 tuổi, đang ngọng nghịu tập nói.

Em bỏ bố con anh ra đi  trong lúc gia đình mình đang trên tột đỉnh của sự hạnh phúc và bình yên,  mặc dù hai vợ chồng mình vẫn phải chắt chiu từng đồng để dinh dưỡng tốt  cho hai con. Miếng thịt, miếng cá ngày đó quá đắt đỏ so với thu nhập  của hai đứa mình, nhớ không em? Nhường cho con rồi, em lần nào cũng  nhường tiếp cho anh:”Ông xã ăn nhiều vào để mà có sức yêu thương và lo  cho vợ con…”. Nghĩ mà thương em quá mình ơi!

Bé Na tuyệt vời và là  một đứa con gái yêu của chúng mình em à. Đám tang em xong, bà nội thương  hai cháu côi cút nên đành lòng bán đứt mảnh đất của ông bà để lên Sài  Gòn sống với bố con anh. Những ngày tháng mất em, anh không thể nào tin  đó là sự thật, và anh đã rất hư hỏng, có lỗi với mẹ và hai con. Anh uống  rượu suốt ngày, mất cả lý trí, và rồi cũng mất luôn việc làm… Anh đúng  là một thằng đàn ông yếu đuối trong những ngày tháng đau thương này,  nhưng biết làm sao khác hơn được hở em?

Một đêm, anh về nhà thật  say, và la hét như một thằng khùng. Mẹ cũng chẳng thể cản anh lại được.  Anh lúc đó u tối, chẳng có gì để mất cả… Rồi em biết sao không? Bé Na  run sợ, ôm chặt và quỳ dưới chân anh trong nước mắt:”Bố ơi, bố không  thương hai chị em con sao? Bố không thương bà nội sao? Bố ơi…”

Một thằng say, và một  thằng khùng trong anh lúc đó, đã chợt tỉnh, tỉnh hẳn em ạ - như một phép  mầu! Anh quỳ xuống ôm con thật chặt, hai bố con khóc thật nhiều. Lúc đó  anh mới nghĩ được điều quý nhất mà anh đang còn có được là hai đứa con  ngoan của anh và em…

Bây giờ, em có biết anh  sợ nhất điều gì không? Anh sợ nhìn thấy con khóc lắm em à. Anh đã đối  diện với Na, và anh không muốn chứng kiến con mình sẽ phải khóc nữa. Một  lần nó khóc tức tưởi vì mất mẹ sau khi anh và em vừa làm sinh nhật tròn  9 tuổi cho con trước đó một tuần. Lần thứ hai, và cũng là lần cuối cùng  anh hứa với em sẽ không để con chúng ta khóc nữa đâu. Lần đó, nó khóc  vì van xin anh lúc anh điên điên khùng khùng vì mất em…


Rồi anh cũng đã  tỉnh, và xin được việc làm. Anh bỏ nhậu luôn, tan sở làm là anh nhanh  chóng về nhà với các con. Anh đi học thêm buổi tối, rồi công việc cũng  được thăng tiến. Dành dụm và cuối cùng anh cũng mua được một căn nhà  nhỏ, thoát khỏi cái cảnh ở nhà thuê. Mẹ và các con mừng lắm. Hôm dọn qua  nhà mới, lòng anh xốn xang vì nghĩ đến em thật nhiều. Anh cố nén cảm  xúc của mình, nhưng rồi cả ba bố con đều vỡ oà, trào nước mắt, và ôm  chầm lấy nhau khi bé Na nói với anh:”Nhà mình đẹp quá, ước gì có mẹ bây  giờ hở Bố…”

Đêm hôm đó, anh trằn  trọc mãi không ngủ được… Giá mà có em với ba bố con anh trong căn nhà  mới này, chắc chắn đêm hôm đó sẽ là một đêm tuyệt vời nhất cho hai vợ  chồng mình, phải không em? Anh đau đớn quá, tại sao em không được hưởng  những điều hạnh phúc mà em rất xứng đáng được hưởng trên cõi đời này? Em  đã đi cùng anh từ trong tận cùng của cái khổ sở nhất. Em đã hy sinh cho  anh và các con rất nhiều. Lúc thằng đàn ông của anh may mắn, có thể xây  nhà đẹp cho vợ cho con, thì anh mãi mãi không còn có em bằng xương bằng  thịt nữa…

Anh vẫn tin rằng có một  cõi thiên đường, và em đang sống ở nơi đó, hàng ngày em vẫn thấy bố con  anh đang rất hạnh phúc. Hai đứa con mình rất ngoan và học giỏi em à. Lúc  dọn nhà, bé Na “tranh cãi” với anh về vị trí trang trọng nhất để đặt  những tấm hình của em. Giải pháp cuối cùng là: phòng Na cũng có, phòng  Bin cũng có. Còn anh, anh đặt em trên bàn làm việc của anh. Chiếc xe đạp  9 năm về trước của vợ tan nát, anh vẫn giữ nguyên, và đặt nó ở một góc  phòng khách để hình bóng của em mãi luôn hiện diện trong ngôi nhà này…


Sáng  nay là ngày giỗ em, anh không nhắc hai con như đã nói. Anh cố tình thức  dậy thật trể để xem mọi việc như thế nào. Em biết không, 9 giờ anh thức  dậy, bàn thờ của em đã ngập tràn hoa quả rồi. Anh xuống bếp, thì thấy  cu Bin đang phụ chị Na nấu nướng. Anh giả vờ không biết chuyện gì, hỏi  hôm nay sao các con làm gì mà trịnh trọng dữ vậy? Em biết tụi nó nói với  anh gì không:”Bố có plan của bố, tụi con cũng có plan của tụi con cho  ngày giỗ mẹ chứ!”.

Anh vui và hạnh phúc lắm  khi nghe các con nói. Plan của anh thì mấy năm trước em cũng biết rồi,  cùng các con ra thăm mộ, rồi trồng thêm một số hoa mà em thích lúc còn  sống…

Vợ yêu ơi!

Có một niềm vui lớn mà  anh muốn nói với em, nhưng anh cũng rất buồn: vài hôm nữa bé Na con mình  đi du học rồi em à. Con mình xin được học bổng bán phần sau khi thi  tuyển. Anh biết em vui lắm khi nhận tin này, nhưng em biết không, nhà có  ba bố con mà thôi, mẹ cũng đã bệnh nặng rồi ra đi 2 năm sau ngày em  mất. Na đi học xa rồi, chỉ còn anh và cu Bin, anh không biết mình sẽ như  thế nào nữa khi trong lòng anh sẽ phải chất chồng thêm một nỗi nhớ…


Nhìn con gái càng  lớn càng giống mẹ, từ dáng vóc cho đến những cư xử chững chạc trước tuổi  của Na, anh thương con quá, khi nó đã thay anh, thay em và thay bà nội  để chăm sóc cho cu Bin từ lúc nội qua đời. Anh càng thăng tiến trong  công việc thì lại phải liên tục mang nặng lịch công tác xa nhà. Mỗi lần  đi xa, anh lo lắng lắm, gọi điện cho hai con suốt. Nhưng rồi lần nào về  đến nhà, cũng có hai đứa con ngoan ôm chầm lấy bố, bao nhiêu mệt nhọc  của anh đều tan biến. Bin khoe những điểm 10 với bố tíu tít, còn bé Na  thì giục anh đi tắm để ăn cơm. Đối với anh, những bữa cơm mà Na nấu rồi  ba bố con cùng ăn tuyệt lắm em à. Anh ăn mà cảm nhận giống như em vẫn đã  và đang nấu cho anh ăn vậy… Na thật sự là bản sao của mẹ nó ngày nào,  anh hạnh phúc lắm khi có được điều an ủi này, em có biết không?

Cu Bin của mình cũng  ngoan lắm em yêu. Thấm thoát vậy mà thằng nhóc của mình cũng đã lên lớp 6  rồi. Anh cho Bin sinh hoạt ở nhà văn hoá thiếu nhi gần nhà từ lúc nó 6  tuổi, sau một lần dẫn Na và Bin đến chơi, Bin mê lắm. Tháng trước, phòng  tranh thiếu nhi của chúng nó có tổ chức bán tranh gây quỹ từ thiện. Bin  nhà mình bán được ba bức trong số mười bức tranh tham dự. Em có biết  không, đó là ba bức tranh mà anh quý nhất, nhưng khi con hỏi ý kiến anh  để tham gia chương trình này, anh đồng ý, và cũng không ngờ người mua đã  đồng cảm với Bin: một tấm vẽ về ba bố con, một tấm con họa lại chân  dung của em, và một tấm Bin vẽ chị Na đang làm bếp. Tuy 3 bức tranh đó  đã không còn là vật sở hữu ở nhà mình nữa, nhưng anh rất vui vì con mình  biết sống có ích, và có một trái tim nhân hậu biết chia sẻ với những  người khốn khó xung quanh. Anh tin rằng Na và Bin sẽ còn tiếp tục vẽ  được những điều tốt đẹp và tuyệt vời hơn nữa trong cuộc đời của hai con,  phải không em?

Cuộc sống của bố  con anh hiện rất ổn định và an bình, nhưng nhiều đêm, anh thao thức mãi  bởi nỗi nhớ em vẫn da diết và không thể nào nguôi ngoai được… Cái cảm  giác đau nhói trong lồng ngực vẫn như ngày tang tóc đó khi anh vuốt mắt  em lần cuối biệt ly vĩnh viễn vợ chồng…

Gửi từ Blog Mdleechen

Về tác giả Blog Mdleechen: "Hạnh  phúc là sự bình yên trong tâm hồn!"

  

Có lẽ không một niềm hạnh phúc nào sánh với niềm hạnh  phúc ngày đoàn tụ… Và chẳng có nỗi đau nào lớn như nỗi đau của ngày  chia ly, chia ly mãi mãi…

  

Có những nỗi nhớ luôn thường trực trong người ở lại,  rồi một khoảnh khắc nào đó, một mình, nó lại tấy lên, cồn cào, khôn  nguôi…

  

Nhưng bạn có biết, sau những khoảng lặng, sau những  mất mát tưởng chừng là mãi mãi ấy, vẫn có những niềm tin được thắp sáng,  vẫn có hạnh phúc và nụ cười cho cả người ra đi và người ở lại như câu  chuyện chúng ta vừa được nghe.

  

Đừng tắt nụ cười ngay cả khi hy vọng không còn…

  

Cám ơn các bạn đã lắng nghe…



1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hay và hữu ích
ducthuansd9(29/11/2011)

Tags:
Nhận xét(1) | Trích dẫn(0) | Đọc(419)
hic , tý khóc , anh sẽ cố gắng hơn vì em vì anh , anh yêu em nhiều lắm
Tớ cô đơn nè, tán con kia cả năm mà ko rụng, chán...cry
Vanhuy Trả lời vào 19/07/2010 18:30
Page 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối