"... Mỗi người lính đi qua chiến tranh đều mang  một vết thương một nỗi buồn.Tôi hiểu chân tình dành cho tôi lớn lắm....  Chúng ta hãy giữ mãi tình cảm trân trọng, yêu quí nhau như hai người tri  kỷ thuộc về hai thế hệ..."
30.04.1975 - Hà Nội.

Tôi chỉ là một cô bé, bé như viên kẹo,  sống ở phố lính - nơi tôi ở được người lớn gọi như thế... Vào buổi trưa  đó, tôi thật ngạc nhiên vì thấy mọi người ôm nhau vừa nhảy vừa cười vừa  khóc vừa hét to đến khản cổ: "Giải phóng rồi" - "Giải  phóng Miền Nam rồi" - "Hoà bình rồi"... Mọi người  cứ thế tuôn ra ngoài đường, nhà cửa mở toang hoang không thèm khoá,  chẳng biết quen lạ gặp ai cũng ôm mà nói "Giải phóng rồi, hoà bình  rồi". Không lâu sau, tôi nghe tiếng loa phóng thanh đọc cái gì  đó mà tôi chỉ nghe được bằng đôi tai và trí óc non nớt của cô bé tuổi  mẫu giáo hai chữ "giải phóng" "hoà bình", hệt những lời mọi người đang  hét vang ngoài phố. Và một khúc nhạc rộn rã cứ lặp đi lặp lại "Việt  Nam - Hồ Chí Minh". Vài ngày sau thì tôi biết và thuộc, hát  bằng giọng ngọng nghịu bài hát này "Như có Bác trong ngày vui đại  thắng". Tôi bé quá, không thể hiểu được tầm cỡ của sự kiện trọng  đại này, nhưng nhìn những người lớn khóc cười reo vui, nghe tiếng nhạc  âm vang trên loa phóng thanh suốt ngày, rồi pháo hoa, và từng đoàn người  cờ hoa rợp trời, tôi biết đây là một ngày vui, ngày vui lớn lắm chưa  từng có và không gì sánh được.

Nghe Blog Radio 25: Trong tim tôi có một vị tướng                                         
Windows Media PlayerTệp tin
Ngày hôm sau, ba tôi đem báo về, chăm  chú xem và trong mắt ba tôi thấy những tia lấp lánh vui và hình như có  nước mắt. Tôi chưa biết chữ, chỉ nhớ góc tờ báo có ngôi sao năm cánh,  tôi bắt chước ba cầm báo lên xem, trang báo có nhiều ảnh chụp và không  hiểu sao, đập vào ấn tượng trẻ thơ của tôi là hình ảnh một người lính  giải phóng quân, áo quần bụi bặm, vai khoác khẩu súng mũi hướng về một  nhóm người, tay đặt tại cò súng, nét mặt hơi căng thẳng nhưng toát lên  sự cương quyết và oai nghiêm, nhóm người kia mặt mày ủ rũ thiểu não có  chút gì lo sợ. Không đủ trí để hiểu sự việc gì đang diễn ra trong tấm  ảnh, nhưng hình ảnh người giải phóng quân đã in đậm trong trí óc tôi,  như một chàng dũng sĩ trong những câu chuyện cổ tích đi diệt trừ ác quỉ.  Cũng thật lạ, tấm ảnh đó cùng hình ảnh người giải phóng quân đã luôn  hiện trong giấc mơ của tôi... Nhiều năm sau lớn lên, đi học, tôi đã biết  ý nghĩa ngày 30.4.1975, tôi cũng được biết rõ nội dung tấm ảnh đã in  trong đầu óc tôi ngày đó. Nó được đăng nhiều lần trên các báo mỗi khi  đến ngày 30.4 hàng năm - Đó là hình ảnh cuối cùng của nội các chính  quyền Sài Gòn, đang đầu hàng vô điều kiện quân giải phóng ở Dinh Độc lập  trưa 30.4.1975. Và người giải phóng quân - chàng dũng sĩ thần thoại  tuổi thơ tôi là một sĩ quan chỉ huy trẻ của một đơn vị xe tăng đánh  chiếm Dinh Độc lập. Ông đã trở thành một chỉ huy cao cấp của một Quân  khu chiến lược phía Bắc.

Ít tháng sau ngày 30.4.1975, ba đưa tôi  vào Thành phố Hồ Chí Minh, quê hương của cha mẹ tôi. Và giấc mơ có hình  ảnh người giải phóng quân - chàng dũng sĩ thần thoại của tôi vẫn thỉnh  thoảng hiện về. Thật lạ. Tôi nhớ như in gương mặt đó, như được khắc  dấu...

Xe tăng quân giải phóng húc đổ cổng dinh Độc Lập của chính  quyền Sài Gòn - Ảnh tư liệu
Xe tăng quân giải phóng húc đổ  cổng dinh Độc Lập của chính quyền Sài Gòn - Ảnh tư liệu


30.4.1995 - Thành phố Hồ Chí Minh.

Tôi đã là một nhà báo, gương mặt trẻ của  thành phố trong ngày lễ kỷ niệm 20 năm giải phóng Sài Gòn - thống nhất  đất nước. Và như không thể tin được vào mắt, trên lễ đài, trước hàng ghế  tôi ngồi ở khu vực báo chí, ngồi ghế danh dự chính là người trong ảnh -  người giải phóng quân - chàng dũng sĩ thần thoại trong giấc mơ tôi, tuy  có già hơn, nhưng trong bộ lễ phục tướng màu trắng, cành tùng trên ve  áo, dây biểu chương vàng vắt ngang ngực, nụ cười thật tươi, đẹp ngời  ngợi. Tôi muốn nghẹn thở vì hồi hộp... vội liên lạc với lãnh đạo xin  phép một cuộc phỏng vấn "người trong mơ" - của tôi - khách danh dự của  thành phố.

Không khó khăn mấy, tôi đã có được cuộc  hẹn. Tôi gọi điện thoại đến nơi ông nghỉ để thống nhất giờ làm việc. Tất  cả dũng khí được rèn luyện của con nhà lính, cũng như bản lĩnh nhà báo  của tôi như bị mềm đi, tôi lúng túng lắp bắp không thể nói trọn vẹn một  câu qua điện thoại.

- Dạ... thưa... Chú... Ông...

- Vâng! Tôi đây... Nào bình tĩnh... Phải  cô nhà báo không?

- Dạ... cháu...

- Ta hẹn giờ nào có thể làm việc...

Đúng hẹn, tôi đến, đã thấy ông ngồi đó.  20 năm, kể từ ngày tôi nhìn thấy ông trong tấm ảnh trên báo Quân đội  Nhân dân - sau này tôi biết tên tờ báo, từ giấc mơ thành hiện thực.  Không hiểu sao tim tôi cứ đập loạn hết cả lên, nhìn tôi lúc đó chắc rất  buồn cười, nhưng thật kỳ diệu, nụ cười ấm áp thân tình của ông làm tôi  trấn tĩnh, cảm giác thân thuộc, quen biết như những giấc mơ có hình ảnh  ông suốt 20 năm qua trong tôi. Tôi lại thêm một lần lúng túng không biết  phải xưng hô thế nào với ông. "Chú", e già quá vì nhìn ông còn rất trẻ  so với tuổi, kêu "anh" thì có vẻ mạo phạm và không thích hợp vì ông có  lẽ phải gấp đôi tuổi tôi. Một chút lóe lên trong tôi, tôi nhớ đến câu  chuyện "Con gái viên đại úy" của văn hào Puskin, có một kiểu xưng hô rất  hay... Tôi quyết định gọi "ông" xưng "em". Ông lắc đầu cười nhìn tôi,  nhưng không tỏ ý gì phản đối.

Cuộc phỏng vấn tiến hành thuận lợi, hoàn  tất. Tôi không thể ngờ một người lính chiến - một vị tướng chuyên về  chiến thuật đánh trận ở chiến trường như ông lại có cách nói chuyện lôi  cuốn và thật sự hấp dẫn, diễn đạt rất hay, ngôn ngữ chuẩn xác giàu hình  tượng. Tôi chợt nghĩ, nếu như không phải đất nước có chiến tranh, thì có  lẽ ông sẽ là một nhà văn. Rồi không thể kìm giữ, tôi buột nói ra ý nghĩ  đó, ông cười to… "Cô bé ơi, thế thì cả thế hệ chúng tôi thành nhà  văn hết".

Đêm đó về nhà, trong tôi cứ lâng lâng  chếnh choáng giống người uống rượu không quen, một cảm xúc khó tả, tôi  nằm ôn lại từng chi tiết, nhớ lại từng câu nói nụ cười của ông, hình ảnh  trong giấc tuổi thơ tôi đã thật sự có hình hài. Và bây giờ không phải  là chàng dũng sĩ thần thoại, mà là một vị tướng vừa kiêu hùng vừa phong  nhã đầy hấp lực trong những giấc mơ con gái của tôi...

Một năm sau, cũng đúng ngày 30.4, nhà  báo Ngọc, một trong những nhà báo đầu tiên có mặt trong Dinh Độc lập  trưa 30.4.1975, điện thoại cho tôi, nói có một người quen muốn gặp…  Không nghĩ ra là ai, tôi lơ đễnh cầm máy chờ đầu dây bên kia.

- Alô... Chào cô bé nhà báo... Tôi bỗng  run lên lắp bắp:

- Ôi... Ông... em...

- Cô bé vẫn thế... nào bình tĩnh...

Tôi không nhớ mình đã nói những gì với  ông, một bất ngờ, một niềm vui... Từ sau cuộc phỏng vấn 30.4 năm trước,  đã nghĩ không biết bao giờ mới gặp lại ông... Ông vẫn còn nhớ đến tôi,  gọi điện thoại cho tôi. Tim tôi lỗi nhịp. Đêm đó, tôi thao thức, nhớ lại  từng câu nói của ông, nhưng khác hơn một năm trước tôi đã có số điện  thoại của ông với một lời mời: "Khi nào có dịp ra Hà Nội công tác,  báo cho biết đón lên chơi nơi đóng quân". Còn ông, ông cũng có được  địa chỉ và số điện thoại của tôi. Có một chút xao động trong tôi. Những  giấc mơ về ông nhiều hơn.

Không lâu sau, tôi nhận được một lá thư  dán con tem quân đội, địa chỉ người gửi là Hộp thư số 1A..., linh cảm đó  là thư ông làm tôi hồi hộp, nhưng tôi không vội mở, muốn để dành đến  đêm, khi tất cả mọi việc trong ngày hoàn tất, tôi muốn có cảm giác trọn  vẹn của lần đầu đọc thư ông...

Một lá thư ngắn, độ mươi dòng, với nét  chữ chân phương rõ ràng. Ông hỏi thăm công việc của tôi, nói có nghe vài  chương trình tôi làm về quân đội trên sóng phát thanh và khen, ông còn  tỏ ý lo ngại sức khoẻ của tôi vì trông mảnh mai quá làm nhà báo đi nhiều  sẽ vất vả... Một lá thư thăm hỏi rất bình thường nhưng với tôi từng câu  từng chữ làm cho tôi xúc động, tôi đọc đi đọc lại nhiều lần, như cố tìm  thêm những gì đằng sau mấy dòng chữ ngắn ngủn kia... Và ngay trong đêm  tôi viết gửi ông một lá thư dài, dài chưa từng có của tôi cho đến lúc  ấy. Tôi kể ông nghe chuyện về giấc mơ "dũng sĩ thần thoại" 20 năm trước,  tôi kể ông nghe cảm xúc của tôi khi gặp ông lần đầu - đối diện người  trong ảnh và trong mơ...

Thế rồi, từ đó tháng nào tôi cũng nhận  được thư ông, những lá thư có độ dài tăng dần theo thời gian, những lá  thư dán con tem quân đội. Qua các lá thư, tôi đã có ít nhiều hiểu biết  về ông, ông không còn là một hình ảnh mơ hồ trong những giấc mơ của tôi  ngày xưa, mà ông đang hiện diện bên tôi. Ông kể trong thư về làng quê  nơi ông sinh ra, một làng quê êm đềm rất đặc trưng của đồng bằng châu  thổ sông Hồng, có con sông quê tắm đẫm tâm hồn trẻ thơ quê ông, có những  ngôi chùa tĩnh lặng trầm tư thâm nghiêm dưới bóng rợp của các cây si,  cây bồ đề cổ thụ, có đình làng thờ thần hoàng linh thiêng và những hội  làng đầy náo nhiệt màu sắc y hệt trong cổ tích. Ông cũng kể tôi biết về  thời niên thiếu đầy gian nan vất vả, chính những tháng ngày khổ cực khó  khăn đó đã rèn cho ông nghị lực và sức chịu đựng để sau này nhập ngũ,  vào chiến trường, đối diện với cái chết - sự sống trong gang tấc giữa  các cuộc chiến đấu khốc liệt ngoài mặt trận, ông đã vượt qua được...

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart
Tôi say sưa đọc thư ông, nhớ từng câu  chuyện ông kể qua thư, những câu chuyện chiến đấu như huyền thoại, sống  động và hấp dẫn, những câu chuyện còn hay hơn thần thoại về việc di  chuyển đội hình xe tăng đảm bảo bí mật bất ngờ suốt dọc đường Trường  Sơn, cả xe lẫn người hoà vào rừng cây, hoà vào màu đất đỏ... Tôi dù đã  đọc và xem phim về những chiến dịch xe tăng ta đánh giặc, nhưng khi đọc  thư ông kể về cuộc chiến đấu của xe tăng quân chủ lực ở chiến dịch Khe  Sanh 1969, lần đầu tiên khi những chiếc tăng mang trên mình ngôi sao năm  cánh màu lửa xuất hiện đã làm bọn Mỹ bị bất ngờ choáng váng, các chiến  thuật của chúng đều bị vô hiệu hoá tê liệt dưới sự tấn công dũng mãnh  của xe tăng ta, đưa đến sự thất bại về chiến lược của Mỹ ở Tây Nguyên và  chiến trường Miền Nam. Tôi thấy như hiện ngay trước mắt mình cuộc chiến  đấu của xe tăng ta đang lao mình trong khói lửa, truy kích giặc Mỹ,  nghiền nát các căn cứ địch... Và nổi bật lên là ông người chiến sĩ người  chỉ huy xe tăng... Ông là người thật việc thật, nên thư ông kể lại sinh  động hiện thực hơn tất cả. Ông không chỉ kể về chiến thắng, ông còn  viết cho tôi về sự mất mát hy sinh, lời thư của ông hình như cũng nghẹn  ngào khi nói về những đồng đội đã hy sinh trước cửa ngõ Sài Gòn trưa  30.4.1975, người lính đã hy sinh trước cửa Dinh Độc lập chỉ vài phút  trước khi lá cờ quân giải phóng tung bay trên nóc Dinh...

Ngược lại với thư ông, thư tôi viết gửi  ông toàn những vụn vặt đời thường đôi khi có vẻ trẻ con, tôi viết lan  man lung tung, và hình dung khi ông đọc thư tôi chắc ông sẽ rất buồn  cười. Cũng có khi tôi viết về những suy nghĩ của mình trước hiện thực  cuộc sống, tôi không lý giải được nhiều điều. Và ông, qua những câu  chuyện mà chính ông trải nghiệm và kiến thức cuộc đời nhân tình thế  thái, thực tế và sách vở xưa nay, ông đã cho tôi lời giải đáp. Tôi nhờ  ông mà có cái nhìn đúng đắn về con người, xã hội, không bị giao động  trước sự thay đổi của các trào lưu nhập ngoại đối với giới trẻ, đặc biệt  ông giúp cho tôi trong công việc nhà báo những ý kiến rất giá trị về  cách tiếp cận vấn đề, đối tượng để phản ánh chính xác, đạt hiệu quả...

Mà cũng lạ, giữa hai chúng tôi, trong  những bức thư không hề có một lời nào bày tỏ tình cảm kiểu như "nhớ",  "mến"... nhưng hình như chúng tôi hiểu nhau rất nhiều. Thư ông không chỉ  đơn thuần là chuyện lính, mà còn rất nhiều điều về quan niệm sống của  ông, ông hay viết câu: "quá khứ để hồi tưởng, hiện tại để nếm trải,  tương lai để ước mơ". Và tôi nghĩ về ông không chỉ là một vị tướng oai  dũng chỉ biết đánh trận mà là một người đàn ông từng trải rất phong phú  về tâm hồn, trái tim ông là trái tim rất nhạy cảm đầy nhân ái bao dung,  chiến tranh không hề làm ông chai lì cảm xúc. Chúng tôi viết cho nhau  như hai người bạn - nhưng riêng tôi, tôi cảm thấy trong tôi càng ngày  càng khác lạ khi viết cho ông. Tim tôi thật sự không nằm yên nữa khi  nghĩ về ông. Tôi muốn bóng gió tình cảm của mình, song có gì đó làm tôi  ngập ngừng. Có lẽ ông luôn chừng mực và có một khoảng cách với tôi dù  rất mơ hồ. Tôi bắt đầu đem ông ra so sánh với những người con trai xung  quanh tôi. Cho tới giờ này, tôi vẫn chưa có một tình yêu với bất kỳ ai,  tim tôi im lặng trước mọi lời tỏ tình. Và mỗi lần nghĩ, nhớ tới ông thì  đập nhanh đến khó hiểu. Tôi cảm giác hình như thầm yêu ông...

Hình ảnh: Devianart
Hình ảnh: Devianart
  
Thế rồi tôi cũng có dịp ra Hà Nội công  tác. Trước khi đi tôi điện thoại báo ông biết. Cảm nhận trong giọng nói  ông qua điện thoại có gì đó rất vui dù chỉ là những lời rất giản đơn,  song tôi nghĩ linh cảm con gái không đánh lừa tôi. Công việc hoàn tất  nhanh hơn dự định. Tôi đến nơi ông cùng một người bạn đồng nghiệp - biết  đường đi. Nơi ông ở và đảm trách nhiệm vụ chỉ huy cao nhất là một vùng  đất trung du đẹp hơn cổ tích. Vào lúc tôi đi, là mùa thu, phong cảnh hai  bên đường đẹp như tranh vẽ, những cánh đồng lúa xanh mượt đang thì ngậm  đòng thơm hương, xa xa là dải núi xám mờ, dòng sông uốn lượn như dải  lụa bạch ôm lấy chân núi, nắng vàng như mật ong phủ trên mấy quả đồi  ngắt xanh chè, cọ, bầu trời xanh cao trong vắt. Ông đón chúng tôi ngay  ngoài phòng trực ban Quân khu bộ. Vừa nhìn thấy ông, không hiểu sao tôi  lại bối rối, chẳng thốt lên nổi câu chào, cứ ngây người nhìn ông. Kể từ  ngày 30.4 gần 2 năm tôi mới được gặp lại ông bằng xương bằng thịt, chứ  không phải là những dòng chữ "sứ giả". Trong bộ quân phục hàng ngày gọn  gàng, nụ cười ấm áp, giọng nói trầm vui vẻ, ông vẫn y hệt ngày gặp nhau ở  thành phố của tôi, một vẻ đẹp đầy hấp lực toát ra từ ông không tả được,  chỉ cảm nhận mà thôi.

Đêm ấy, sau khi ông cho tôi và người bạn  tham dự buổi sinh hoạt văn hoá văn nghệ của lính trẻ mới nhập ngũ,  trong tôi còn đầy ắp cảm xúc về những người lính, và rất gần... ngay sát  phòng nghỉ Quân khu bộ là phòng làm việc và phòng nghỉ của ông. Tôi  không sao ngủ được, lạ chỗ chỉ là chuyện nhỏ với cánh nhà báo, mà là vì  trái tim tôi không muốn ngủ, cứ thao thức không yên, đêm trung du, vào  mùa trăng đẹp liêu trai sương khói, nhìn ra ngoài trời mờ mờ ảo ảo lung  linh... tôi vùng dậy khoác thêm áo ra ngoài, định dạo một chút ở khuôn  viên dưới trăng sương trung du, để thả hồn cho những mơ mộng. Bất chợt  tôi giật mình, ông ngồi ở ngay chiếc ghế gần phòng tôi từ bao giờ, tôi  bỗng hồi hộp đến nghẹn thở, phải cố hít sâu mấy cái để trấn tĩnh.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Tôi có một đêm không thể quên. Trăng  thượng tuần thung du phủ tấm voan mỏng sáng bạc xuống màn đêm, sương rơi  khẽ trên lá cây trong sự yên tĩnh lạ lùng, tôi ngồi bên ông thật gần,  như nghe được hơi thở của nhau, cả hai không nói với nhau câu nào nhưng  hình như lại cảm thấy nói với nhau rất nhiều, không phải một vị tướng  chỉ huy Quân khu và một cô bé nhà báo, mà như hai người tri âm tri kỷ.  Thật lâu, không biết lâu đến đâu, ông phá tan không khí tĩnh lặng bằng  giọng nói trầm hơi khàn:

- Nói gì đi chứ... im lặng mãi thế này  sao?

- Em muốn được nghe ông nói... nói gì  cũng được.

- Nói gì bây giờ...? Giọng ông trầm hơn:

- Mỗi người lính đi qua chiến tranh đều  mang một vết thương, một nỗi buồn.

Và rồi ông kể cho tôi nghe vết thương  của ông - nỗi buồn của ông, trong những lá thư gửi tôi ông chưa hề viết  về nó. Đó là sự mất mát, và cả sự hy sinh của những người lính từ cuộc  chiến trở về. Người vợ của ông, do một thông tin nhầm lẫn tưởng rằng ông  đã hy sinh, đã đi lấy chồng sau 3 năm để tang thờ ông chăm sóc mẹ  chồng. Ông càng buồn hơn và càng đau đớn hơn khi biết người vợ của ông  không được hạnh phúc vì gặp người chồng sau quá ích kỷ luôn dằn vặt ghen  tuông với quá khứ nhất là khi biết ông còn sống trở về. Ông không biết  làm sao, để dành lại người vợ thì không thể, nhưng phải chứng kiến cuộc  sống đầy nước mắt của bà, trong lòng ông như bị dao cứa nát đứt từng  đoạn, ông luôn cảm thấy có lỗi với người vợ dù thật sự không phải do ông  tạo nên. Là nỗi buồn chiến tranh. Chỉ có công việc, những bận rộn của  chiến dịch huấn luyện, tập trận, những kế hoạch tác chiến phòng thủ...  thuộc việc quân là làm cho ông khuây khoả, cho ông tạm quên.

Tôi lặng người nghe... Thương ông quá.  Những tưởng một người lính đi qua chiến tranh với nhiều chiến công, ngực  đầy huân chương, mang quân hàm tướng, sống trong vinh quang như thế,  không thể có những nỗi đau "đời" như vậy. Trong mắt tôi lúc này, ông  không còn là một vị tướng kiêu dũng mà là một người đàn ông có nhiều tâm  sự cần được chia sẻ. Tôi không biết nói gì với ông, nhưng trong tôi  trào dâng cảm xúc, tôi nắm tay ông..., phút giây đó hình như cả hai  chúng tôi cảm thấy một cơn chấn động..., chúng tôi thật gần, một sợi dây  vô tình nối hai người.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Tôi trở về thành phố phương Nam, với một  trái tim không còn bình yên như trước, tôi luôn nghĩ đến ông, nhớ đến  ông, trong những giấc mơ của tôi có lúc ông là một chàng trai trẻ, lúc  là vị tướng tóc hoa râm lẫn lộn. Không lẽ tôi yêu ông thật rồi? Tôi  không thể xác định gọi rõ tên tình cảm của tôi đối với ông. Những lá thư  của tôi gửi ông ít đi những chuyện trẻ con, tôi thi thoảng dùng chữ  "nhớ" để bóng gió nói tình cảm của tôi với ông. Thư ông gửi lại vẫn như  trước, chân tình nhưng không có một ý nào liên quan đến chữ "nhớ" của  tôi, cảm giác ông tránh né hay ông thật sự không để ý. Ông đối với tôi  như một người cha, một người anh, người bạn không hơn.

Thư ông gửi tôi dày lên thành một chồng  trong ngăn kéo riêng tôi dành cho ông, tôi nghĩ đến ông cũng nhiều hơn,  hình ảnh ông choán hết trong tôi không còn chừa chỗ cho ai khác xen vào.  Mọi người lấy làm lạ lắm, cứ thấy tôi đi về một mình không hẹn hò ai,  bạn bè vài người mai mối giới thiệu, nhưng rồi mỗi khi gặp họ tôi lại  nghĩ đến ông và thấy họ vô vị tẻ nhạt, cuộc sống của họ quá giản đơn và  ít ý nghĩa, vài lần họ chán và tôi cũng chán nên chấm dứt, bạn bè nản  luôn mặc kệ tôi. Dần dần thú vui của tôi sau giờ làm việc, nếu không  lang thang nhà sách thì tôi lại đem thư ông ra đọc, đắm mình vào những  trang thư và hình dung mình đang được sống cùng thời với ông, vui buồn  cùng ông. Tôi nhớ ông, nỗi nhớ cồn cào nôn nao... Tôi yêu ông??? Tôi  muốn hụt hơi khi nghĩ đến đó.

Người ta có thể yêu một người lớn tuổi  hơn mình thật nhiều, có thể yêu một vị tướng đầy chiến tích vinh quang  thời chiến tranh. Và rồi ông... ông có tình cảm gì với tôi, yêu như tình  yêu trai gái, hay thương như một cô em gái, một cô bé con như trong các  lá thư ông viết cho tôi, ông có vượt được qua khoảng cách tuổi tác, địa  vị xã hội mà sống cho tình yêu nếu có... Tim tôi loạn nhịp. Không kìm  nén nổi lòng mình, tôi viết một lá thư dài, rất dài, chẳng nhớ bao nhiêu  trang gửi ông. Tôi viết về kỷ niệm ngày thơ, tôi viết về cảm nghĩ khi  lần đầu gặp ông, tôi kể ông nghe những giấc mơ có ông và những mộng mị  lãng mạn, tôi nhắc lại đêm trung du phương Bắc, tôi và ông thật gần  nhau... Tôi bày tỏ tình cảm không là chữ "nhớ", mà hơn thế. Tôi nghĩ ông  sẽ hiểu, ông sẽ đón nhận, chúng tôi thân thiết đến thế mà. Gửi đi rồi,  bỗng dưng tôi lo sợ, nếu ông chối từ, nếu ông cho là tôi trêu đùa... Tôi  phấp phỏng chờ đợi...

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Một tuần, hai tuần, rồi một tháng trôi  qua không thư ông, tôi hơi buồn buồn, định gọi điện thoại, nhưng không  đủ can đảm, lại chờ đợi trong hồi hộp. Chờ mãi đến lúc tưởng chừng cạn  kiệt sự kiên nhẫn thì thư ông tới. Tôi run run mở, áp lá thư vào ngực  nhắm mắt thầm cầu mong nó đem lại cho tôi niềm hạnh phúc như mơ ước...  Nhưng tôi không thể đọc hết lá thư dù chỉ có một trang giấy. Ngay từ  những dòng đầu ông viết: "... Tôi hiểu tình cảm vô giá dành cho tôi,  tôi rất cảm động và trân trọng, nhưng tôi không thể... không chỉ là  khoảng cách tuổi tác hay vị trí xã hội mà vì trái tim tôi đã nguyện cống  hiến cho cuộc đời quân ngũ. Tôi không còn thời gian để có thể bắt  đầu... Hãy nghĩ đến tương lai đang rộng mở của tuổi trẻ. Đừng vì tôi..."

Như một đứa trẻ bị đánh đòn oan ức, tôi  bật khóc tức tưởi. Ông làm tim tôi đau, tôi như chơi vơi, trong tôi ông  đã chiếm địa vị độc tôn, những lời trong thư ông làm tôi hụt hẫng. Tôi  buồn suốt một thời gian dài, như kẻ thất tình, không viết thư gửi ông.  Nhưng rồi chỉ một thời gian sau bình tâm lại, tôi và ông lại trở lại  vạch xuất phát, thư tôi và ông đều đặn gửi cho nhau như trước và cả tôi  lẫn ông như cố tình quên đi hai lá thư kia. Tôi vẫn luôn nằm mơ thấy  ông, nhưng tôi không kể về những giấc mơ đó, tôi giữ riêng ông trong  tôi, và tôi không thể yêu ai, tôi không đẩy ông ra khỏi trái tim tôi  được. Hình ảnh ông hằn sâu, sống trong tôi...

30.4.2005 - Thành phố Hồ Chí Minh.

30 năm thành phố tôi cùng cả nước kỷ  niệm ngày giải phóng thống nhất Tổ quốc. Ông lại được mời làm vị khách  danh dự của thành phố. Vẫn đẹp ngời ngời trong mắt tôi trên lễ đài. Vẫn  làm tim tôi hồi hộp nôn nao xao động. Và khi tác nghiệp y hệt 10 năm  trước, tôi vẫn lúng túng bối rối trước ông... dù tôi đã thật sự trưởng  thành là người lớn không phải cô bé ngày trước. Khi những cuộc diễu hành  biểu dương lực lượng và lễ kỷ niệm kết thúc, tôi gặp ông, giữa chúng  tôi hình như có thật nhiều điều muốn nói, ánh mắt nhìn nhau nói lên tất  cả, vì chúng tôi thật hiểu nhau, dù không gần nhau.

Đêm thành phố đầy sao, gió lồng lộng từ  mé sông Sài Gòn thổi vào, tôi và ông ngồi ở sân thượng toà nhà cao nhất  thành phố ngắm Sài Gòn lung linh trong muôn vạn ánh đèn màu. Rất gần  nhau, như chính đêm trung du phương Bắc năm nào, vẫn im lặng thật lâu,  nhưng hình như cả hai đều hiểu đang nghĩ về điều gì... Vẫn là ông phá  tan sự im lặng.

- Mỗi người lính đi qua chiến tranh đều  mang một vết thương một nỗi buồn.

Tôi thở hắt ra, như đêm phương Bắc lập  lại. Giọng ông trầm xuống:

- Vết thương dù lành nhưng vết sẹo không  lành được, mỗi khi trái gió nó lại tấy lên. Nỗi buồn cũng khó xoá, dù  thời gian có trôi qua, nó vẫn luôn ám ảnh trong cuộc đời. Tôi là con  người của quá khứ, nửa đời chinh chiến mang trong mình nhiều vết thương  nhiều nỗi buồn. Tôi còn mắc nợ cuộc đời nhiều lắm, nợ với người đã  khuất, nợ với người còn sống, nợ với chính mình. Trong tôi cũng có thật  nhiều mâu thuẫn mà tôi không giải quyết được, nó làm tôi vướng vất, đau  khổ. Tuổi trẻ của tôi đã qua rồi. Tôi hiểu chân tình dành cho tôi lớn  lắm. Chúng ta hãy giữ mãi tình cảm trân trọng, yêu quí nhau như hai  người tri kỷ thuộc về hai thế hệ...

Dù có thể đoán trước được những gì ông  sẽ nói, tôi vẫn cảm thấy hụt hẫng. Trong tôi cứ trào lên những cảm xúc  lẫn lộn tủi hờn, giận dỗi. Nhưng tôi không thể không nhận ra ông rất  buồn, ánh mắt ông nói với tôi, ông không muốn nói những điều đó nhưng  bắt buộc phải nói. Bản thân ông có những lời khác để nói với tôi.

Thế rồi tôi và ông kẻ Nam người Bắc, một  già một trẻ, như hai người tri âm vong niên gắn kết với nhau bằng những  lá thư xuyên Việt đầy tình cảm, nhưng không có một lời nào đề cập đến  tình yêu. Ông vẫn luôn chúc tôi "có niềm vui", tôi hiểu ông muốn nói gì.  Trái tim có tiếng nói riêng mà lý trí đôi khi không điều khiển được.  Tôi đã qua tuổi 30, đã thật sự trưởng thành cả trong cuộc sống và nghề  nghiệp, không ai có thể bắt tôi gạt bỏ hình ảnh ông ra khỏi tôi. Ông đã  là hình ảnh in đậm trong tôi từ thời thơ ấu và khi lớn lên hình ảnh càng  rõ nét, sâu đậm hơn. Không có người nào làm lu mờ hay thay thế ông  trong tôi. Trái tim tôi qua thời gian thử thách, đã khẳng định tôi yêu  ông, một tình yêu trọn vẹn, với tôi hạnh phúc không cứ phải được sống  chung với nhau cả đời. Hạnh phúc vẫn đến, vẫn cứ tuyệt đẹp và xúc động,  đó là hạnh phúc được nghĩ được nhớ về nhau. Tôi tin sẽ có một ngày chân  tình của tôi sẽ làm ông cảm động.

Trong tim tôi luôn có một vị tướng!

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart
  
Vĩ thanh:

Tình cờ tôi được biết câu chuyện  của cô nhà báo, và cũng thật tình cờ trong chuyến đi công tác lên miền  trung du tôi được gặp ông tướng trong tim cô. Có lẽ cảm động vì câu  chuyện tôi kể về cô cho ông nghe, có lẽ cần được chia sẻ tâm sự nặng  trĩu, ông đã đưa tôi xem cuốn nhật ký. Mạn phép ông tôi trích vài đoạn,  hy vọng cô nhà báo đọc được.

30.4.1995... Tôi gặp em, như một làm  gió mát thổi vào tôi giữa vầu trời nóng nực mùa khô phương Nam. Một đôi  mắt trong veo ngây thơ, một giọng nói Sài Gòn nhỏ nhẹ, một vóc dáng  thanh xuân tươi trẻ và vẻ lúng túng bối rối... Tôi thèm được trở về tuổi  20.

Ngày... Tôi làm sao thế, tóc đã hoa  râm nhưng lại vấn vương một cô gái nhỏ. Tôi nhớ em. Tôi hay mở đài, hy  vọng được nghe em trên sóng phát thanh. Cám ơn nhà báo Ngọc. Tôi đã nối  sợi dây với em. Những lá thư, sứ giả tuyệt vời của tôi. Em như một nàng  tiên đang dần chữa lành các vết thương nỗi buồn trong tôi.

Ngày... Tôi cảm nhận được đằng sau  câu chữ của em là tình cảm thiêng liêng, nhưng tôi sợ gọi tên. Tôi không  dối lòng, trong tôi cũng đã nhen nhóm ngọn lửa. Nhưng tuổi tác tôi và  em và còn bao nhiêu khoảng cách vô hình dư luận, xã hội... làm tôi do  dự, tôi không thể. Số phận đang đánh đố tôi, thử thách tôi.

Đêm... Tôi biết tôi làm em buồn, thật  ra tôi rất yêu em nhưng tôi không đủ dũng cảm thú nhận điều đó trước  em. Tôi sợ tôi làm cuộc đời em khổ vì tôi không còn trẻ.

Đêm... 10 năm, em vẫn mang hình ảnh  tôi trong em không phai nhạt. Tôi làm sao có thể thờ ơ được. Tôi không  thể để em như thế. Trái tim tôi mách bảo, tôi phải dũng cảm lên, đến với  em đáp lại chân tình của em, tình yêu của em dành cho tôi... Tôi yêu  em.

Blog Radio thực hiện theo truyện ngắn của Hoài Hương –  hoaivan612




Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(373)