Bởi chỉ duy nhất Thời Gian mới hiểu được tình yêu  quan trọng đến thế nào trong đời sống này. Tình yêu, đó là vẻ đẹp vĩnh  cửu và sự bất diệt của con người. (Victor Hugo).

Chào mừng các bạn đến với Blog Radio số 23!

  

Chúng ta thường có một quan niệm, rằng tình yêu thật  sự chỉ có một, tình yêu thật sự thì không thể san sẻ… Nhưng ta sẽ phải  làm gì khi tình yêu của mình xuất hiện “người thứ 3”?

Nghe Blog Radio 23: Nói với Anh về... "Người thứ  Ba"

Windows Media PlayerTệp tin
Có bao giờ bạn nghĩ đến chuyện kể cho người yêu của  mình về người thứ 3 ấy? Tâm sự của những người thứ 3? Bạn nghĩ gì về  điều này?
    

Mời các bạn cùng lắng nghe tâm sự của blogger Hà Lan  Girl gửi tới Blog Radio: Những dòng viết mang tên: Nói với Anh về...  "Người thứ Ba"

  

- Anh có yêu em không?

- Có!

- Thế sao anh không ở lại với em thêm mười phút!?

- Mỗi người có cách thể hiện tình yêu khác nhau  nhóc à!

- Thế anh có biết là rất nhiều người theo đuổi em  không? - giọng em đã pha hờn dỗi.

- Anh biết chứ, biết hết!

- Làm sao mà anh biết được…

- Vì anh là người yêu của em mà, anh yêu em thì  anh phải biết chứ!


Nói rồi anh nhấn ga và lao vút đi, bỏ lại em đứng  ngơ ngẩn một mình trong đêm, mưa mới dứt mà không khí thật oi nồng, đến  gió cũng còn lười biếng không buồn dạo chơi.

Em thấy cô đơn, cô đơn ngay cả khi bên cạnh em có  nhiều người yêu thương nhất, đó là cảm giác quen thuộc và trung thành  với em suốt bao nhiêu năm qua. Và em cứ thế đón nhận nó, như thừa nhận  một sự quen thuộc cố hữu khó mà tách rời.

Em vẫn thường hay nghĩ rằng không có người đàn ông  tốt nhất, chỉ có người đàn ông vừa đủ, và em yêu cái vừa đủ nơi anh.  Nhưng em vẫn luôn loay hoay với suy nghĩ: biết thế nào mới là vừa  đủ!?

Sếp em vẫn thường đùa: “Trông Trà My như thế mà có  anh người yêu ngon nhỉ!”, em chẳng biết nói gì, vì em đang cười  thầm câu: “trông Trà My như thế”, vâng, trông em như thế mà không  đơn giản là như thế. Cũng giống bất cứ cô gái thông minh nào, em thừa  biết mình cuốn hút, không có gì phải ngại ngùng khi em nói vậy, bởi đó  là sự thật.

Sự thật rằng ngoài anh ra thi thoảng em vẫn còn có  thêm người thứ ba nữa. Em biết là anh cảm nhận được khi anh buột  miệng nói: “Cái gì đến nó sẽ đến, cứ để mọi thứ được tự nhiên!”.  Và em lảng tránh anh bằng cách ngó lơ, kể vu vơ về câu chuyện nào đó  chẳng có trong trí nhớ của mình.

Sự thật ngày hôm qua chỉ thật với ngày hôm qua,  sự thật ngày hôm qua không thật đến ngày hôm nay. Xin được một lần duy  nhất thành thật với tình yêu của em, tình yêu của anh, tình yêu của “hai  chúng ta”về “người thứ ba”.

Người thứ ba là con nắng đầu mùa, nhẹ nhàng và dịu  ngọt như thơ, sâu sắc như văn, tình người như 22 năm tuổi thơ em phiêu  bạt, đẹp như nắng mới của Lưu Trọng Lư, thiết tha như dải lụa hồng anh  mua cho em ngày giáp Tết.


Người thứ ba trong bóng tối, bí ẩn và đầy ma lực,  lôi cuốn đến kiệt sức tim em, để em nghe mình bủn rủn, để em thấy mình  mục ruỗng, để em mặc kệ cho cảm xúc cứ thế trôi, rất xa và không muốn  quay về nữa.

Em ảo tưởng, mơ mộng hão huyền, ấu trĩ, phù phiếm như  những hình nhân bằng rơm bằng cỏ. Nên em không thắng nổi những phút cô  đơn đến yếu lòng của mình, nên em ngạo nghễ tự cho mình cái quyền được  tham lam nhiều hơn những gì hiện có. Vào những ngày đặc biệt, những ngày  khác với nhiều ngày còn lại. Em xin thú tội với anh về những người  đàn ông khác “của em”…

Đạt từng trải, phong trần, có đầy đủ mọi điều kiện lý  tưởng nhất để làm say lòng các cô gái, dĩ nhiên, trong đó không có em!  Em dám khẳng định với anh điều đó, vì em yêu anh. Với Đạt em luôn giữ  khoảng cách, đủ để không ai phải phiền lòng về nhau. Thảng hoặc em có  gặp Đạt, có gặp bạn bè của Đạt nữa, họ khá thân thiện và vui tính, chúng  em đã từng đi ăn lẩu cùng nhau, sau đó kéo nhau vào quán karaoke gầm rú  điên cuồng, nắm tay nắm chân nhau nhảy nhót như một lũ rồ đời.

Đôi khi buồn chuyện chúng mình, em có rủ Đạt đi uống  vài tách trà, vì Đạt ghét uống café. Em không hiểu lắm về Đạt, chúng em  thân với nhau vì thấy hợp, vì chút đồng cảm nào đó trong câu chữ. Một  vài lần em cũng viết entry về Đạt, chúng em gửi mess và chia sẻ cùng  nhau tâm trạng đang mắc phải, hứa hẹn một vài điều trong cuộc sống, ví  như việc em nói rất thích đi ngắm Hà Nội về đêm bên một ai đó mà không  cần thiết phải nói một lời nào, chỉ bằng cảm nhận thôi. Điều mà em không  bao giờ nói với anh vì chúng ta không thể làm được!


Tất cả chỉ có thế, sẽ không có gì xảy ra hết nếu  như Đạt không giữ đúng lời hứa với em vào một ngày rất nhạy cảm: Chúng  mình giận nhau!

Em nhớ hồi mới yêu, chỉ cần em giận dỗi điều gì, dù  đó là lỗi của em, anh cũng đều ân cần dỗ dành, rất nhỏ nhẹ, rất dịu dàng  khiến tim em mềm như bún. Thế rồi đột nhiên anh nói sẽ không bao giờ  xin lỗi em nữa, và anh trở nên khác hơn, vẫn chiều em nhưng khô khan,  gia trưởng và nếu hai đứa có chuyện gì xảy ra, anh cũng đều mặc kệ để  cho thời gian qua đi, không ai nhắc đến là tự lành. Anh quên mất em là  một cô gái đang yêu, em đang yêu anh và em cảm thấy bất lực, thất vọng  trước điều đó, em mỏi mệt khi chúng mình cứ cãi nhau hoài mà không ai  chịu nhận phần thua.

Tối đó em đi bên cạnh Đạt, Đạt chở em về nhà cất xe  và chúng em dạo bộ quanh hồ, nước hồ Gươm trong xanh nhưng nước mắt em  mờ đục. Đạt nắm tay em rất khẽ, lẳng lặng đi bên em không nói lời nào,  gió níu lấy tóc em đùa nghịch, vô tư lự như đứa trẻ mải chơi món đồ  hàng.

Em không nhớ nổi là chúng em đã đi như thế bao lâu,  chỉ đến lúc chân em mỏi nhừ như muốn khuỵa hẳn xuống, Đạt mới dừng lại  bên một chiếc ghế đá, để em ngồi đó và đi mua kem Thuỷ Tạ, em không biết  ăn món kem đó, thế là ngồi nhìn Đạt ăn ngon lành, không hiểu sao, lúc  ấy em thấy lòng bỗng nhẹ tênh!

Xong, Đạt bảo em xoè tay ra và bỏ vào đó 20 đồng xú  trị giá 2000đ, chúng em ngồi đó chờ những đứa trẻ ăn xin đến rồi cho mỗi  đứa một đồng. Cứ nói Hà Nội nhiều ăn xin thế chứ phải mất gần ba tiếng  số tiền kia mới hết. Đạt lẳng lặng chở em về nhà, không hỏi bất cứ điều  gì về tâm trạng của nhau, như một sự tôn trọng tuyệt đối. Chỉ thế thôi,  mà em với Đạt thành tri kỷ, sẵn sàng có mặt nhẹ nhàng trong cuộc đời  nhau bất cứ lúc nào.

Sau hôm đó, em thân hơn với Đạt, chúng em thường  xuyên nhắn tin cho nhau, kể rất nhiều câu chuyện. Em hoàn toàn ngạc  nhiên về chính mình, bởi em là đứa rất ít khi chia sẻ cùng ai, kể cả  anh. Nhưng em lại chia sẻ với Đạt mà không hề đắn đo suy nghĩ. Chúng em  gặp nhau nhiều hơn, nói với nhau nhiều hơn, hiểu nhau hơn và tình cảm cứ  thế lớn dần lên cho đến một ngày…

Em theo Đạt ra bãi cát sông Hồng ngắm…biển, vì Đạt  nói đứng trước nơi đó em sẽ có cảm giác như em đang được đứng trước  biển. Đó là nơi em vẫn thường bảo với anh là em rất thích, em muốn được  cùng anh tới đó nhưng rõ ràng chúng mình cứ chần chừ rồi vùi lấp nó vào  bao nhiêu lo toan khác mà quên đi.

Em chênh chao trên bờ cát, gió lộng, và cảm giác cô  đơn chiếm hữu lấy em như thể anh đã bỏ em mà đi đâu xa lắm. Bất giác, em  thèm một nụ hôn và một vòng tay ấm đến nao cả lòng.

Đạt đọc được trong mắt em điều đó, nên đã vòng tay ôm  em từ phía trước, vâng, vì có lần em đã nói với Đạt rằng nếu ôm, em  thích ôm ai đó từ phía sau nhưng lại thích được ôm từ phía trước! Cái  cảm giác ấm rực ấy khiến em quên mất một điều rằng: Em đã có anh! Em  thấy trí nhớ mình thật tệ, em thấy em thật tệ, em thấy tất cả đều thật  tệ và em muốn được thả lỏng để cho cảm xúc được bung hết ra.

Em đã nhìn Đạt rất lâu bằng thứ tình cảm đó, Đạt đã  vuốt tóc em, véo má em và âu yếm như thế, em thấy mình hạnh phúc trong  nụ hôn dài ngọt lịm. Và rồi em sợ hãi, em sợ mình yêu Đạt trong khi em  vẫn còn rất yêu anh, em sợ cuộc sống này đang đánh lừa một đứa có quá  nhiều cảm xúc như em, em cũng rất sợ Đạt yêu mình.

Nếu em đừng sợ và em lại ích kỷ như ý nghĩ lúc em  giận anh, nếu em cứ gạt anh ra khỏi luồng suy nghĩ cuồng quay ấy, nhưng  không có nếu nào cả, sự thực thì em yêu anh và em đang phản bội anh vì  một người đàn ông thứ ba.


Trong bóng tối Đạt hỏi:

- Bé con nghĩ gì về anh?

- Đàn ông!

Đạt cười khan trước câu trả lời thật lòng của em, rồi  kéo em vào lòng, thủ thỉ:

- Em không cần phải trả lời đâu: Anh yêu em!

Em biết Đạt hiểu, em chẳng thể nào nói được gì cả. Em  thấy gan ruột mình nóng lên, tim phổi va vào nhau đến quằn quại, tóc em  mướt mồ hôi và em thở một cách nặng nhọc. Bất giác Đạt lên tiếng:

- Anh cho em thời gian đủ để em nhẹ lòng.

- Anh tin em sẽ nhẹ lòng?

- Em rất nhạy cảm và tinh tế, em không nhận thấy  điều đó ở mình à?

- Anh yêu em từ khi nào?

- Anh bất ngờ nhận ra tình cảm đó thì đã yêu rồi,  không biết từ khi nào nữa. Nhưng em đừng nghi ngờ gì hết. Yêu đơn giản  chỉ là yêu thôi bé con ạ!

Và rồi em bắt đầu sống trong hoang mang, mỗi giấc mơ  về hàng đêm em đều mơ thấy ác mộng, trong giấc mơ ấy luôn có anh hiện  hữu.

Chúng mình đã làm lành từ lâu, em ôm anh kể về ước mơ  được đến biển, em nói em không còn muốn chối bỏ quê nội nữa, em thấy  nhớ sợi dây thiêng liêng nối em với họ hàng. Em bảo nếu cưới nhau, em  thích đi hưởng tuần trăng mật ở Nha Trang, em còn nói rất nhiều nữa. Em  thấy anh thờ ơ trước khát khao của em.


Nhưng em cũng nhận ra anh gầy hơn trước, da anh  sạm hơn và râu mọc dài hơn. Anh mất ngủ vì công việc nhiều áp lực, vì  gia đình có chuyện, vì mẹ ốm, vì những thứ rất cần thiết cho cuộc sống  chứ không hão huyền như em. Và em đau nhói trong lòng!

Có phải vì em quá tinh tế, vì em đa đoan, vì em nhiều  mơ mộng hay vì em không biết chia sẻ cùng anh những khó khăn nhọc nhằn  trong cuộc sống, nên em mới như vậy. Em đã quên mất rồi những năm tháng  dài mình trải qua, em quên cách mình đứng vững trước cơn bão lớn, em  quên cảm giác khi gia đình mình lâm vào cảnh khánh kiệt, em quên niềm  hạnh phúc khi được anh yêu, em còn quên nhiều điều hơn thế. Em trở thành  một cô gái chỉ biết nuôi dưỡng cảm xúc cho riêng mình, em chỉ quan tâm  đến niềm khát khao, tình yêu trong đủ đầy bằng phẳng….Và em khóc!

Đạt không đành lòng thấy em khổ sở như vậy, nên cố  gắng để em thanh thản, nên trả em về lại với anh trước khi em kịp nói  lời chia tay với Đạt. Em thấy đau khi một chiếc lá lìa cành, em thấy xót  khi gió cứ đẩy lá đi xa, giống như gió cứ đẩy bóng Đạt khuất dần. Và em  mặc nhiên để cho nước mắt rơi đầm đìa không kiểm soát, mặc nhiên cho  phấn son nhoè nhoẹt, mặc nhiên cho lòng em vỡ vụn và mặc nhiên để những  tiếng nấc tan vào dòng chảy cuộc sống, lẫn lộn giữa tiếng ồn ào còi xe.

Đêm ấy em không còn mộng mị, em không còn gồng mình  nhọc nhằn chới với trước cơn mê, không còn thấy anh trong cơn hoảng loạn  nữa. Sáng dậy thấy lòng thanh thản lạ lùng, em lại trở về là em, bên  anh - một người đàn ông khô khan, cứng cỏi cũng giống như nghề nghiệp  của anh vậy. Hạnh phúc đôi khi chỉ giản dị có thế thôi…

Em vẫn nhắn tin cho Đạt mỗi đêm buồn để nhận lại một  vài lời an ủi nào đó. Rồi một ngày qua em nhìn thấy Đạt bên ai trên phố,  đêm về chát với nhau giọng thoáng chút hờn ghen, nhưng là hờn ghen để  biết tình yêu trong trái tim em chưa chết, nó cồn cào mong nhớ anh, cồn  cào yêu anh, cồn cào ẩn nấp sau lòng vị tha đầy trắc ẩn. Đạt gọi chuyện  tình đã qua là “gió heo may”, gió heo may mát nhẹ, khẽ như mi mắt em  chớp, gió heo may đến mỗi độ Thu về, muốn giữ lại, muốn nhớ để nghe lòng  dịu êm!

Và kỷ niệm thì đã qua rồi, sự thật ngày hôm qua  không thật đến ngày hôm nay. Nhưng tình yêu đích thực thì sẽ tồn tại đến  suốt đời.

Em tưởng thế là hết, em tưởng rồi tình yêu chúng mình  không còn bóng dáng người thứ ba nào nữa, dù cho em có rất nhiều người  theo đuổi, dù cho em cứ làm mình làm mẩy lên với anh và chối bay chối  biến về những cái đuôi quanh mình.

Em bận bịu nhiều hơn trong công việc, không còn mấy  thời gian để mơ ước viển vông, để kể với anh về quá khứ, để bàn tính  tương lai. Em ít nói và lười nói, em thiếu ngủ nhiều, em hay mệt mỏi. Em  lấy lý do không thể xin nghỉ làm để cuộn mình trong công việc, và quỹ  thời gian rảnh của em và anh luôn chênh lệch nhau.

Anh thấy em có rất nhiều các mối quan hệ, những mối  hệ khủng mà anh không biết từ đâu em có được, không biết làm thế nào mà  họ lại thân với em đến thế, không biết em lấy đâu ra trình để kham nổi.  Anh thấy list chát của em đến 596 người, cứ online là sáng rực cả lên  như pháo hoa đêm giao thừa. Anh không kiểm tra blog cá nhân của em,  không tò mò về bạn bè em. Danh sách điện thoại của em đầy kín, tin nhắn  cứ đến và đi liên tục, thậm chí khi em đang ở bên anh điện thoại vẫn đổ  chuông liên hồi, mời mọc café và những cuộc hẹn…Anh nói:

Anh tôn trọng tự do của em!”

Và có phải do niềm tin anh dành cho em quá lớn, vì  anh quá nuông chiều em, vì em không ý thức được hay do em kém hiểu biết.  Mà qua rất nhiều các cuộc tình mưa bóng mây, đến rồi đi, với nhiều mối  quan hệ lằng nhằng, không rõ ràng lai lịch, trải qua nhiều những thứ  tình cảm bèo nước. Cuối cùng, em vẫn mắc phải người thứ ba!

Mạnh giống như một tình khúc nhẹ nhàng, một người đàn  ông từng trải và rất biết lắng nghe. Có lẽ là do ngay từ khi mới 5  tuổi, Mạnh đã phải xa quê hương, sống lang bạt ở Nga với đủ mọi sóng gió  và cạm bẫy. Mạnh hay kể với em về nền văn hoá Nga, những gì mà ở trường  đại học người ta giáo dục, cay đắng, ngậm ngùi và tình thương vượt bậc.  

Ban đầu em rất ngạc nhiên, thậm chí còn nghĩ Mạnh  thật rỗi hơi khi bỏ ra rất nhiều thời gian để đọc những điều vẩn vơ em  viết, để hiểu hơn về em, sẵn sàng lắng nghe ngay cả khi em bực bội nhất.  Nhưng mưa dầm thấm đất, em không thể tin được việc Mạnh hiểu quá rõ về  mình, thậm chí Mạnh có thể đoán biết được tâm lý ngày mai của em. Và vì  thế, em thấy cuộc sống của mình được san sẻ nhiều, những điều mà em cứ  tưởng rằng anh không hiểu.

- Nói anh nghe, nàng đang mang tâm sự gì?

- Mẹ bệnh, em thấy chán quá!

- Cho anh được giúp nàng nha?

- Chàng ơi, em lớn rồi mà.

- Anh biết nàng sẽ giận nếu anh cứ nói mãi đến  chuyện muốn cưới nàng làm vợ!

- Vâng, em sẽ giận!

- Nàng có muốn đi hội chợ giải khuây không?

- Em đâu còn nhỏ nữa…

- Đi để thấy mình bé lại. Đồng ý chứ?

- Dạ!

Em vẫn nói mình thích những người đàn ông từng trải,  già dặn, không phải vì em nghĩ đến kinh tế đã ổn định, mà em tin cậy bởi  sự ổn định về cách sống. Đối với em, những cậu trai mới lớn chỉ biết  chơi bời, yêu đương nông nổi, mật ngọt nhưng chẳng lo được cho bản thân,  gặp khó khăn là y như rằng cãi nhau đến là mệt mỏi.

Khi còn quá trẻ, người ta ít khi nghĩ được cho tương  lai, và phấn đấu một cách nghiêm túc trong sự nghiệp, tình yêu. Điều đó  càng đúng khi niềm tin em đặt nơi Mạnh rất vững chắc, rõ ràng.

Mạnh yêu đương không sôi nổi, cuồng nhiệt, người đàn  ông ấy có một sự chín chắn rất quyến rũ. Ở bên Mạnh, em luôn có cảm giác  an toàn tuyệt đối, Mạnh yêu em, sau hơn nửa năm trò chuyện tìm hiểu. Em  tin Mạnh, đặt niềm tin lệ thuộc giống như con tim lệ thuộc tình yêu, và  em gặm nhấm từ từ những xúc cảm ấm áp đó mỗi khi không có anh ở bên  cạnh.

- Thật buồn cười, nếu anh nói anh luôn ghen với  anh chàng của nàng phải không?

- Như vậy người ta gọi là ghen ngang.

- Làm cách nào để cướp nàng từ tay người khác mà  không cần phải dùng thủ đoạn gì ngoài tình yêu ra?

- Làm cách nào để đánh đồn có địch hả chàng?

- Cảm xúc của nàng dành cho anh như thế nào?

- Em không biết nữa, thật đấy.

- Không biết nghĩa là yêu?

- Chàng nhìn đi, em đang cười đấy…

- Ừ, nàng quá thông minh.

- Em sẽ chứng minh cho chàng thấy em không thông  minh bằng cách rời xa chàng!

- Đừng…Như thế này cũng được, anh muốn ở bên cạnh  nàng cho tới ngày nàng lên xe hoa!

- Lên xe hoa về nhà…ai?

- Nàng nhìn đi, anh đang cười đấy…

Anh biết không, tất cả đều rất nhẹ nhàng, em không  phản bội anh nhưng em vẫn có cho riêng một người thứ ba để mỗi lần em có  chuyện, em lại tìm đến Mạnh. Mặc dù…anh biết hết! Nhiều khi em quá đỗi  kinh ngạc trước lòng vị tha của anh, có phải anh đã yêu em đến mù quáng  rồi không?

Lẽ ra, anh nên giữ em lại, kéo em vào lòng, và không  để cho em chạy nhảy tự do ngoài kia. Em đã chờ đợi điều ấy, chỉ cần như  thế thôi, thì em sẽ ở bên anh mãi, sẽ không còn đi đâu nữa. Nhưng anh  vẫn nhắc lại câu nói đã cũ mèm ngày qua:

- Cái gì đến nó sẽ đến, cứ để mọi thứ được tự  nhiên. Anh không cấm em điều gì hết!

Em nghe lòng mình mục ra như những mảnh vải cũ đang  sờn từng sợi chỉ. Anh đang mong chờ điều gì? Chờ một kết thúc buồn? Khi  anh cứ để cho quá nhiều đàn ông ở bên cạnh em, luôn yêu chiều em như đứa  trẻ?

- Anh không sợ mất em à?

- Yêu nhau thật lòng thì đâu có gì phải sợ?

- Chẳng ai yêu như anh bao giờ!

- Thực ra, vì anh yêu em, nên nếu em có thể tìm  được một người đàn ông tốt hơn anh, một bến đỗ bình yên nhất thì anh sẽ  để em được hạnh phúc!

Em im lặng, nghe lòng xót xa không diễn tả nổi. Có  cần thiết phải bao dung như thế không anh? Trong tình yêu, vẫn luôn cần  cả lòng ích kỷ nữa. Giá anh cứ hờn trách em, cứ căng thẳng, cứ bắt em  phải lựa chọn giữa mất và còn, giữa ai mới là người em yêu thương nhất.  Em sẽ sà vào lòng anh, dụi đầu vào ngực anh mà nói là em chỉ cần có mình  anh thôi.


…Cô gái ấy đến tìm em vào một ngày lạnh cắt da  sau khi để lại dòng tin nhắn lấp lửng trong mail box. Ban đầu, cô ấy khá  nặng lời với em, rồi cô ấy bình tĩnh dần, và nói như ru em ngủ. Em kể  với cô ấy về anh, vâng, lẽ ra là em chỉ nói đến Mạnh thôi, nhưng em lại  không làm thế, em không biết lúc ấy em đã nghĩ gì nữa. Rồi em kể về em,  sau cùng em mới nhắc đến Mạnh. Cô ấy nói:

- Giờ thì em hiểu tại sao anh Mạnh lại yêu chị  rồi!

Em đề nghị cô ấy về những lần gặp tiếp theo, và chỉ  có hai người biết, em muốn là người lắng nghe thay vì được lắng nghe,  hay nói đúng hơn, em cần có thêm một cú vấp ngay lúc ấy để bật khóc cho  tỉnh ra. Hình như là duyên phận, chúng em trở thành bạn của nhau, bạn  theo một nghĩa đen nào đó. Câu chuyện giống hệt như cổ tích, pha một  chút bi hài đời thường, một chút bất hợp lý, một lúc ngớ ngẩn nữa.

- Chàng thấy Trâm thế nào?

Mạnh hoàn toàn ngạc nhiên khi nghe em hỏi về Trâm,  sau sự ngạc nhiên ấy, Mạnh nhanh chóng lấy lại nét mặt và sự bình tĩnh,  hỏi:

- Anh bất ngờ vì nàng đã biết Trâm. Nếu nàng tò mò  anh sẽ kể thật hết .

- Chàng biết em đang rất muốn nghe mà!

Và Mạnh kể rất nhiều về cô ấy, về chuyện hai người  trong suốt thời gian qua, ở trong đó không hề có tình yêu. Em thấy nực  cười khi người ta có thể ở bên nhau suốt nhiều năm trời mà không hề  thương yêu nhau, và em bỗng sợ hãi vô cùng nếu như tình em cứ như cánh  bướm.

- Nhưng Trâm yêu chàng!

- Anh biết, anh yêu nàng rất nhiều, anh đâu còn gì  với Trâm nữa!

- Chàng xem Trâm như hòn đá lăn trên đường, như  không hề biết buồn đau…

- Anh rất đau khi nàng nghĩ về anh như thế!

- Chúng ta đều là những người thứ ba, chàng ạ!

- Nàng đang nói gì thế?

- Chàng hiểu mà, đúng không? Chúng ta chỉ là người  thứ ba thôi. Em muốn giữ cho mọi thứ được vẹn nguyên. Chàng biết em sẽ  không thể đến bên chàng sau tất cả những gì đã qua phải không…

- Anh không biết mình đang làm gì nữa, anh đánh  rơi món đồ anh nâng niu nhất. Nàng nghe anh nói đi.

- Chàng đừng nói, em xin chàng đấy, đừng nói gì  cả, em sợ!

Em chấm dứt làm người thứ ba của Mạnh, Mạnh không còn  là người thứ ba giữa chúng ta, em có thêm một người bạn dù Trâm sắp rời  Mạnh, rời em, rời Hà Nội đến một nơi rất xa.

Em hoàn toàn chẳng ra gì khi không thể tha thứ cho  Mạnh chỉ vì Mạnh vô tình làm tổn thương một cô gái, trong khi em lại  luôn có lỗi với anh! Nhưng em lại tự bào chữa cho mình rằng không phải  Mạnh không ra gì mà chỉ vì em yêu anh đó thôi. Đã có lúc em muốn chối bỏ  điều đó nhưng rồi em lại càng thấy mình yêu anh hơn, dù có dùng bao  nhiêu phép thử đi chăng nữa.

Sau Quốc Anh trong “ Người Ấy ”, sau Nam trong  “ Đơn Giản Là Tình Người ”, sau Tuấn trong “Được Yêu Cũng Là  Bất Hạnh ”, sau Vũ trong “ Không Là Gì ”, sau Tùng trong “ Thế  Giới Của Anh Không Có Chỗ Cho Em ”, sau Hưng trong “Một góc tình”,  sau Duy trong Lãnh cảm, sau  Nghĩa trong “Thật và Ảo”, sau Rex trong “Rex đặc Biệt”,  sau Tôm trong Người Anh ”, sau  Đạt, sau Mạnh… Anh vẫn lặng lẽ yêu thương lo lắng cho em. Và một lễ  cưới được dự định vào cuối năm. Em đã phải thốt lên rằng:

- Anh không biết ghen à?

- Ai nói anh không ghen. Ghen rất nhiều.

- Ghen mà như thế á?

- Em trẻ con lắm, ghen mà để em biết thì nói  chuyện làm gì!

Ôi , anh đúng là gấu yêu vĩ đại! Nhưng người yêu bé  bỏng vẫn ghét anh lắm đấy…

Các bạn vừa nghe bài viết Nói với anh về “người thứ  3” – gửi từ Blog Hà Lan Girl

Về tác giả Blog Hà Lan Girl: Cô Nhân Viên  Tổng Đài Đanh Đá , cô gái phù phiếm…

  

“Người thứ 3” quả là một chuyện khó nói trong tình  yêu. Có ai lường trước được trong tình yêu của mình một lúc nào đó sẽ  xuất hiện một “người thứ 3” hay một lúc nào đó, mình đang trở thành  “người thứ 3” của một tình yêu khác? Và lúc đó bạn sẽ làm gì? Hy vọng  qua câu chuyện của Hà Lan Girl, các bạn sẽ tìm thấy câu trả lời và cách  ứng xử tốt đẹp nhất!

  

Bởi chỉ duy nhất Thời Gian mới hiểu được tình yêu  quan trọng đến thế nào trong đời sống này. Tình yêu, đó là vẻ đẹp vĩnh  cửu và sự bất diệt của con người. (Victor Hugo).




Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(359)