(Blog Radio) - Nhờ có câu nói dối đó mà anh đã biết  được thứ gì thực sự quan trọng với mình, chính nó đã cho anh dũng cảm để  nói với em rằng…

 - Mọi người có tin vào duyên số không? Theo em thì hai con người hoàn  toàn xa lạ, không hề biết đến nhau, thế mà cuộc đời đưa đẩy thế nào mà  lại đến được với nhau thì đó đã là duyên số. Để chứng minh cho câu nói  đó và cũng để giải thích cho chủ đề “Phản thông điệp ngày 1- 4”,  em xin “tường thuật” lại câu chuyện của cô giáo em qua lời kể của chính  cô, đảm bảo không sai một câu, chẳng thiếu một từ. Em dùng ngay nickname  Meimei để đặt tên cho “nhân vật phụ” là em nhé!

Nghe Blog Radio 20: Lời nói dối ngọt ngào nhất 

Windows Media PlayerTệp tin

  

Ngày hôm đó sau khi đã  chuẩn bị xong mọi thứ, Meimei gọi bạn đến đón và họ có mặt tại nhà cô  giáo dạy tiếng Nhật lúc 7h tối để mừng sinh nhật con trai cô tròn 12  tuổi.

  

Chồng cô giáo xuất hiện,  nghe cô kể thì chồng cô là người Hàn, nghe chồng cô nói chuyện thì không  ai có thể biết được đây là một người Hàn chính gốc.

  

Khi mọi người đang tập  trung vào bữa tiệc thì em nhỏ con cô giáo bỗng dưng hỏi mẹ:

  

- Mẹ ơi, sao bố là người  Hàn mà con và mẹ lại là người Trung Quốc?

  

Cô giáo không bất ngờ vì  con cô lúc nào cũng hỏi những câu rất dí dỏm, và thế là Meimei và bạn  của cô được nghe một câu chuyện hết sức bất ngờ qua lời kể của cô giáo.

  

Cô nói:

  

- Con trai, con không chỉ  là người Trung Quốc, trong người con còn mang dòng máu của người nước  Hàn nữa đó nhé.

  

Ngày đó sau khi chia tay  với mối tình đầu, mẹ đã đến với đất nước được mang tên: Sứ sở của hoa  anh đào để nghiên cứu thêm về văn hóa Nhật. Ngày đó mẹ đăng ký lớp học  Văn hóa và suốt những năm bên Nhật là khoảng thời gian mẹ cảm thấy thật  vui vẻ và hạnh phúc.

  

Mẹ thuê nhà bên ngoài và ở  một mình, nhiều lúc cảm thấy trống trải và cô đơn vô cùng, lại chưa  thoát khỏi tâm trạng chia tay với người yêu nên những ngày đầu tại vùng  đất Fukuoka là những ngày thật thê thảm, tưởng chừng như mình không còn  lý trí để vượt qua nữa.

  

Thi thoảng bận rộn với  các công việc trên lớp và cuộc sống, mẹ lại ra đứng ngoài cửa sổ ngắm  cây xương rồng nhỏ nhắn mà người đó tặng mẹ, ngưới đó nói nó có thể sống  được mà không cần tưới nước đến 3 tháng, mỗi khi ra đứng ngoài cửa sổ  đều là những khi tâm trạng mẹ không thoải mái, và những lúc đó mẹ đều  tình cờ nghe thấy âm thanh của tiếng đàn Violon được kéo bởi một người  nào đó ở đối diện ngay với khu dân cư mẹ ở, và qua được một khoảng thời  gian thì mẹ phát hiện ra rằng tiếng kéo Violon đó là của một người con  trai ở đối diện ngay với khung cửa sổ phòng mẹ nhìn sang khu nhà ở đối  diện.

Khoảng cách giữa hai khu  nhà cũng không xa, nhưng vẫn không đủ để mẹ nhìn thấy rõ khuôn mặt nhân  vật chính của nhà đối diện... Thế là các buổi chiều của mẹ đều trôi qua  với những bản bản nhạc của người đó, nghe thật du dương và truyền cảm.

  

Thế nhưng có một tuần  liền mẹ không nghe thấy tiếng đàn đâu cả, và dần dần cũng thôi không để ý  đến nữa. Mẹ nghĩ chắc người ta cũng như mình, thuê nhà rồi cũng đến lúc  phải dọn đi ở chỗ khác, vậy chắc người ta dọn đi chỗ khác rồi ...

  

Mẹ lại say mê với những  thú vị của lớp học pha trà, múa trống, múa quạt và nghệ thuật gấp giấy  của Nhật Bản, mẹ trở thành người nước ngoài khéo nhất lớp về những động  tác pha trà, rót trà và múa, rồi được cử đi làm thử ở một nhà hàng có  tiếng là giữ lại được nét truyền thống văn hóa Nhật Bản, tại đó người ta  sắp xếp cho mẹ vào vai một Geisha mới vào việc. Nói là một Geisha nhưng  công việc của mẹ chỉ là pha trà và rót trà cho khách nước ngoài, nó như  quảng bá lại hình ảnh một Geisha ngày xưa của Nhật để khách nước ngoài  được hiều hơn về văn hóa trà Nhật Bản, và lúc đó mẹ là người Trung Quốc  đầu tiên được vinh dự làm Geisha trong một tháng đó.

  

Trong khoảng thời gian  vừa học vừa làm, thời gian của mẹ trở nên gấp gáp và bận rộn hơn, thời  gian ở nhà cũng không được nhiều, chỉ có chút ít vào buổi trưa và những  lúc đã khuya lắm rồi mẹ mới được trở lại với căn phòng của mình.

  

Nơi làm thử của mẹ có đủ  các thể loại để quảng bá văn hóa Nhật, trong thời gian làm thử đó, có  một lần nhà hàng mở hội: "Văn hóa Nhật qua bàn tay du khách" và  mẹ lại vào vai một cô gái Trung Hoa với cách pha trà Nhật Bản.

Buổi tiệc diễn ra thật  long trọng và cũng vì thế mà mẹ bận rộn hơn thường ngày, pha trà và rót  trà cho khách trong bộ Kimono truyền thống mà hàng ngày mẹ vẫn làm.

  

Đến một bàn chỉ có một vị  khách đang ngồi một mình, mẹ đang định pha trà thì người đó đứng dậy và  đi lên phía dành cho người biểu diễn. Anh ta chơi một bản nhạc mang đậm  chất Nhật Bản và mọi người vỗ tay rộn rã. Trở lại về chỗ ngồi, mẹ tiếp  tục với công việc của mình. Vừa pha vừa rót và tiếp chuyện khách.

  

- Quý khách chỉ đến đây  một mình hay còn đợi thêm ai nữa không?

  

- Tôi chỉ đến đây một  mình, nếu có thể cô hãy ngồi làm bạn với tôi được không?

  

- Oh tất nhiên là được,  bài nhạc quý khách vừa thể hiện rất hay, hôm nay chương trình này được  tổ chức đều là để người nước ngoài thể hiện, lẽ nào quý khách cũng là  người nước ngoài?

  

- Không lẽ cô cũng là  người nước ngoài?

  

Mẹ vừa cười vừa trả lời  một cách tinh nghịch:

  

- Không, tôi là một cô  gái Nhật chính thức, còn quý khách đến đây từ nước nào?

  

- Tôi đến đây từ đất nước  Trung Hoa, rất vui được làm quen với cô ....

  

Mẹ và người đó đã có một  cuộc nói chuyện thật vui vẻ, với ý định nói đùa khách một chút rồi nói  sự thật sau, nhưng bất ngờ người đó có việc phải đi, thế là lúc đó mẹ  không có cơ hội nói thật.

  

Meimei và bạn cùng với  con cô giáo hồi hộp nghe cô giáo kể, nhưng vẫn chưa thấy sự xuất hiện  của chồng cô. Con cô giáo hỏi tiếp:

  

- Mẹ ơi, thế bao giờ  thì bố con xuất hiện trong câu chuyện của mẹ?

  

Cô giáo cười và lại kể  tiếp:

  

Một tháng làm thử kết  thúc, mẹ chỉ còn bận với những việc trong lớp. Thời gian ở nhà cũng  nhiều hơn, và một buổi chiều chợt nhớ ra rằng mình còn cây xương rồng  chuyển lên trên ban công mà không để ý gì đến, mẹ vội vàng chạy lên ban  công xem nó thế nào.

  

Ban công khu dân cư mẹ ở  được thiết kế theo kiểu dùng chung, những người nào ở tầng thượng thì  được quyền sử dụng ban công đó, trên đó có rất nhiều cây cảnh và hầu như  cây nào cũng lớn, chỉ duy có cây xương rồng của mẹ là nhỏ nhất.

  

Một người nào đó đang  tưới nước cho cây và bỗng dưng tưới sang cả cây xương rồng của mẹ, mẹ  vội vã nói với người đó:

  

- Đừng tưới nước cho cây  xương rồng của tôi, nó có thể sống mà không cần tưới nước đến 3 tháng  đấy.

  

- Thế cô định không tưới  nước cho nó đúng 3 tháng sao? - Anh ta không quay mặt lại và tưới sang  các cây khác.

  

- Nếu thế thì sao? - Mẹ  cũng bướng bỉnh hỏi lại người đó.

  

- Nếu thế thì cô đến xem  cây xương rồng của cô đi.

  

Mẹ đến xem cây xương rồng  rồi nhìn thấy nó lõm mất một khoảng, dựng nó lên thì thấy bên trong bị  hỏng, hình như nó bị úng.

  

- Anh hay lên đây tưới  nước cho cây xương rồng của tôi đúng không?

  

Mẹ vừa hỏi vừa quay mặt  lại nhìn người con trai vẫn đang quay lưng tưới nước cho các cây khác,  anh ta nhẹ nhàng nói:

  

- Có, tôi có tưới nước  cho nó...

- Anh có biết là anh đã  làm nó chết vì bị úng nước rồi không? - Mẹ thấy người đó vẫn như đang  dửng dưng với mình, còn không chịu quay mặt lại khiến mẹ không chịu được  và tiếp tục:

  

- Này anh kia, anh có  nghe thấy gì không vậy? Tôi đang nói chuyện với anh đấy, anh không hiểu  phép lịch sự tối thiểu sao?

  

Anh ta dừng tưới nước và  quay mặt lại nói với mẹ vẫn bằng giọng rất nhẹ nhàng và điềm tĩnh:

  

- Nhưng chỉ là vừa rồi  tôi mới tưới nước cho nó thôi, tôi thấy cây xương rồng của cô thiếu nước  nên tưới cho nó một ít, ai dè nhìn xuống thì thấy nó bị lõm nên tôi  biết nó chết rồi.

  

Nói xong anh ta nhìn vào  mặt mẹ, và bất chợt mẹ nhận ra đó là "người đồng hương" hôm trước tiếp  chuyện trong chỗ làm việc. Mẹ bất ngờ và chút nữa thì dùng tiếng trung  nói chuyện với anh ta. Anh ta tiếp:

  

- Cô sao thế? Cây xương  rồng là quà kỷ niệm của cô à? Cô nhìn sang ban công của khu nhà đối diện  đi, ở đó có nhiều loại xương rồng tôi trồng lắm, vì mới dọn sang bên  này chưa được bao lâu, lại gấp gáp quá nên tôi chưa chuyển chúng sang  đây được, nếu cô vẫn còn buồn vì cây xương rồng kia thì tôi có thể tặng  cô một loại xương rồng khác.

  


Mẹ đang suy nghĩ xem  có nên nói thật với anh ta không thì bị tỉnh lại bởi những lời nói đó.

  

- Ồh, trước đây anh sống  bên khu nhà đó àh?

  

- Vâng, tôi mới dọn sang  đây được 3 tuần, trước đây tôi ở ngay phòng bên dưới ban công đó, tôi  học Nhạc, còn cô?

  

Mẹ lại bất ngờ vì hóa ra  người trước đây hay kéo Violon vào buổi chiều lại chính là anh ta, cũng  không ngờ anh ta lại chuyển sang ở cùng tầng với mẹ, thế là hóa ra mẹ  đang cùng sử dụng cái ban công này với anh ta được 3 tuần rồi mà không  biết, và lại cũng thật ngẫu nhiên vì gặp được anh ta trong bữa tiệc lúc  trước, anh ta lại là đồng hương với mẹ nữa, nhưng hình như anh ta không  nhận ra mẹ vì trong lúc làm việc, mẹ được người ta hóa trang thành một  Geisha với bộ tóc, bộ Kimono và khuôn mặt trắng xóa bởi phấn nên anh ta  không nhận ra cũng đúng. Mẹ ấp úng rồi trả lời câu hỏi của anh ta:

  

- Àh, tôi học Văn, chủ  yếu nghiên cứu Văn hóa Nhật, anh là người Trung Quốc phải không?

  

Anh ta giật mình rồi hỏi  lại mẹ:

  

- Sao cô lại hỏi thế?

- Anh còn nhớ bữa tiệc mà  anh tham gia chơi đàn không? Tôi chính là người pha trà và tiếp chuyện  anh trong bữa tiệc đó, anh nhớ chứ?

  

Anh ta lại giật mình và  cười ha hả.....

  

- Àh tôi nhớ ra rồi,  không ngờ tôi và cô còn được gặp lại, rất vui lại được gặp cô ... - Anh  ta cười trìu mến.

  

Mẹ quyết định dùng tiếng  Trung nói với anh ta:

  

- Àh, hôm đấy tôi nói với  anh tôi là người Nhật, nhưng thực ra tôi nói dối anh đấy, tôi là người  Trung Quốc, anh cũng biết rằng...

  

Chưa để mẹ nói hết câu,  người đó đã nói chen vào:

  

- Tôi cũng biết rằng hôm  đó là ngày nói dối, và lúc đấy thì không biết cô có nói dối tôi không,  nhưng lúc đấy tôi cũng nói dối cô đấy, vì có việc gấp phải đi nên tôi  chưa kịp nói thật với cô, vậy thì hôm nay tôi cũng có cơ hội để được nói  thật rồi, thực ra tôi là người Hàn, sang Trung Quốc học 2 năm rồi và  vừa sang Nhật được 1 năm...

  

Hóa ra anh ta cũng nói  dối, mẹ thở phào vì nói ra được sự thật, nhưng cũng thật bất ngờ vì anh  ta là người Hàn, và lại sang Trung Quốc học được 2 năm nữa. Thế là từ đó  cứ mỗi lần gặp anh ta trên ban công là mẹ và anh ta lại nói chuyện với  nhau. Có những buổi chiều trôi qua thật nhẹ nhàng, anh ta kéo Violon  thật say sưa như một nghệ sĩ và không biết từ lúc nào, ban công trở  thành nơi hẹn hò quen thuộc, cũng không biết từ lúc nào, mẹ đã mê hoặc  dáng dấp, mê hoặc tiếng đàn của anh ta.

  

Nhiều lúc anh ta giống  như một cái máy nghe để mẹ kể chuyện này kia, để lúc vui thì anh ta vui  cùng mẹ, lúc mẹ buồn thì anh ta như hộp giấy lau đi nỗi buồn của mẹ. Rồi  mẹ nhớ ra là phải xin lỗi anh ta về chuyện cây xương rồng, vì mẹ đã  nghi ngờ anh ta làm chết cây xương rồng của mẹ.

  

Anh ta từ từ nói:

  

- Em đã sống trong sự  hoang tưởng của tình yêu, ngay cả xương rồng sống bền bỉ như vậy mà trên  người nó cũng còn có gai kia mà, để làm gì em biết không? Để thích nghi  với cuộc sống, cuộc sống của nó cũng có nhiều thử thách lắm, tình yêu  cũng vậy, chẳng có thứ tình yêu nào sống mãi với ảo tưởng được cả, bản  chất của nó phải được thể hiện qua nhiều thử thách, và qua mỗi lần thử  thách đó sẽ cho em kinh nghiệm rằng: Nếu em thắng thì em sẽ sống với một  tình yêu đẹp, và nếu em thua, em sẽ mất đi tình yêu đó...

  

… Mẹ và người đó trở nên  thân thiết với nhau hơn, cứ thế cho đến năm cả 2 đều chuẩn bị tốt  nghiệp, mẹ và người đó đều bịn rịn không biết phải nói với nhau những  điều gì trong 2 tháng cuối cùng trước khi về nước. Cả 2 đều bối rối.

  

- Ngày mai anh phải về  Hàn rồi, em còn ở lại thì chăm sóc giúp anh những cây xương rồng này  nhé.

  

- Sao lại là ngày mai?  Chẳng phải tháng 6 mình mới tốt nghiệp sao? - Mẹ bất ngờ hỏi lại.

  

- Anh về trước để tìm tài  liệu thực tế và thực tập, em nhớ chăm sóc kĩ, đừng để xương rồng bị  chết nhé.

  

Mẹ thoáng buồn rồi im  lặng và bật khóc... Ngày mai anh ấy sẽ về nước. Mẹ sẽ không còn được gặp  lại anh ấy nữa...

  

Bỗng dưng anh ta cười rồi  đưa tay lau nước mắt trên má mẹ và nói:

  

- Xem em kìa, em biết hôm  nay là ngày gì không? Hôm nay là ngày nói dối mà.

  

- HẢ? - Mẹ đỏ mặt và  không nói được câu nào. Còn người đó đã nói ra câu mà có lẽ sẽ chẳng bao  giờ mẹ có thể quên:

  

- Nhờ có câu nói  dối đó mà anh đã biết được thứ gì thực sự quan trọng với mình, chính nó  đã cho anh dũng cảm để nói với em rằng: Anh yêu em.

  

Về sau có rất nhiều khó  khăn vì mẹ và người ấy là hai con người của hai đất nước khác nhau, có  nhiều thử thách khiến đôi lúc mẹ nản lòng, nhưng những lúc nản lòng mẹ  lại nhớ đến lời của người ấy: Chẳng có thứ tình yêu nào sống mãi với  ảo tưởng được cả, bản chất của nó phải được thể hiện qua nhiều thử  thách, và qua mỗi lần thử thách đó sẽ cho em kinh nghiệm rằng: Nếu em  thắng thì em sẽ sống với một tình yêu đẹp, và nếu em thua , em sẽ mất đi  tình yêu đó...

  

Bây giờ thì con thấy đấy,  mẹ đã vượt qua rất nhiều thử thách, và người đã cùng mẹ vượt qua những  thử thách đó, là người ngồi bên cạnh con, vừa đứng dậy và đang kéo cho  chúng ta nghe bản nhạc Violon mà mẹ thick nhất, con thấy không?

  

Câu chuyện nên dừng  lại ở đây, rất tiếc em chỉ vào vai phụ ơi là phụ thôi,nhưng điều mà em  muốn nói ở đây là:

  

Tháng 4 đang đến, tháng 4  bắt đầu bằng một ngày nói dối, có những lời nói dối sẽ chẳng có ý nghĩ  gì, nhưng có những lời nói dối mà nhờ có nó ta hiểu được rằng: Tình yêu  chưa nói đôi khi được phát hiện bởi những lời nói dối, và đó thực sự là  những lời nói dối rất dễ thương.

  

Có những lời nói dối mà  ta thừa biết đó là những lời nói dối, nhưng nhờ có nó mà ta hiểu được  rằng người nói dối đã quan tâm đến ta như thế nào khi nghĩ ra những lời  nói dối để khiến ta vui khi ta đang buồn, và đó thực sự là những lời nói  dối dễ thương.

Có những lời nói dối sẽ  gây nên hậu quả không lường trước, và nhớ có nó mà ta hiểu rằng nói dối  sẽ thật sự có ý nghĩa khi nói đúng hoàn cảnh, nói dối vì cái tốt và nói  dối với mục đích tốt. Đó là những lời nói dối dễ thương.

  

Có những lời nói dối mà  có thể bạn đã bỏ quên, bạn còn nhớ "Chiếc lá cuối cùng" của O.Henry  không? Thực ra đó là một lời nói dối rất thiện, hoặc có những lời nói  dối rất đẹp mà có thể bạn chưa được biết đến…

  

(Tái bút của tác giả  khi kết thúc câu chuyện mời các bạn lắng nghe trong file audio Blog  Radio 20)

  

Blog Radio thực hiện theo Blog MeiMei

  

Về tác giả Blog MeiMei: Đang yêu... yêu nhiều...  nhiều lắm i'



Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(457)