Đôi khi ranh giới mong manh lắm, đôi khi cũng  chẳng ai đi phân định danh giới làm gì…Như khi em nhìn tất cả với trái  tim mình em thấy sao mong manh thế! Ranh giới dường như chỉ là một cái  gật đầu thôi…

- Đôi khi em tự hỏi trái  tim mình có dành cho anh hay không?

Hôm qua đi ngoài phố em  thấy những hàng cây bên đường đã rụng hết lá, chỉ còn những cành khẳng  khiu, chẳng còn những tán lá rủ, không có những chùm đèn ven hồ. Tất cả  dường như im lặng như những tiếng trở mình của mùa đông rất khẽ.
Nghe Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh  không?                                         
Windows Media PlayerTệp tin

Ven  hồ nhiều đôi tình nhân hạnh phúc. Một chàng trai gầy và cao đi cùng một  cô bé nhỏ nhắn xinh xinh. Đang đi, chân cô bé bị trượt xuống, có vẻ rất  đau, chàng trai chẳng nói lời nào, chỉ cúi xuống cõng cô bé lên lưng,  những bước đi vội vã chở nặng tình yêu.


Em  tự hỏi nếu anh cõng em thì sao? Chưa bao giờ phải không anh, em biết  dường như anh và em xa lạ lắm, em cứ cố lại gần anh hơn thì dường như  anh càng xa ra. Em đã nói với anh rằng: "Em yêu anh đủ nhiều để dời xa  anh, nếu có một cô gái khác khiến anh hạnh phúc hơn", nhưng em lại chẳng  thể rời xa anh bởi em yêu anh nhiều hơn chính bản thân em. Đã bao lần  em tự nhủ "Kiến ơi, phải yêu bằng một trái tim nóng và một cái đầu lạnh"  nhưng em không thể, em yêu anh nhiều hơn tất cả để không thể rời xa  anh. Mà có cô gái nào bên cạnh khiến anh hạnh phúc hơn không? Vậy tại  sao em lại phải rời xa anh?



Trước  mắ em, lại thêm một chàng trai nữa đang cõng một cô gái trên lưng anh.  Cậu bé đó rất trẻ, cả cô bé nữa, nhưng không phải vì cô bé bị ngã, cũng  không phải vì chân cô bé đau, chỉ đơn giản là cậu bé muốn cô bé ở gần  mình hơn. Bên họ có cả những cánh hồng. Hình như chưa  bao giờ anh tặng em những bông hồng như thế. Em cũng không buồn đâu.  Nhưng anh à, em thấy dường như càng ngày tình cảm em dành nơi anh càng  chạy đi đâu mất, em đã cố gắng để buộc chặt nó vào anh, nhưng không thể,  những tình cảm nơi trái tim bướng bỉnh của em cứ nhảy nhót…

Em không yêu  anh nữa ư? Không hẳn!

Em không  quan tâm đến anh nữa ư? Không phải!

Em yêu một  người khác ư? Càng không phải!

Em quá bận  rộn ư? Cũng không phải!


Vậy thì tại sao? Có lẽ là em thay đổi, đơn giản thế thôi.

Thời gian thay đổi, không  gian thay đổi, tất cả đều thay đổi vậy thì tại sao em lại không? Em có  thể ít yêu anh hơn, có thể chỉ coi anh là một người bạn. Nhưng sau này  cũng có thể sẽ khác phải không anh?


Nhìn  những hàng cây trụi lá kia anh có biết thực ra chúng đang chứa trong  mình những mầm non mới đầy sức sống - có thể sẽ là những chiếc lá xanh  tươi, cũng có thể chẳng là gì cả. Em và anh cũng vậy đấy, có thể là  người yêu, có thể là bạn, cũng có thể là những người xa lạ. Đôi khi ranh giới mong manh lắm, đôi khi cũng chẳng ai đi phân  định danh giới làm gì…Như khi em nhìn tất cả với trái tim mình em thấy  sao mong manh thế! Ranh giới dường như chỉ là một cái gật đầu thôi…  Hôm nay một người bạn mời em đi uống nước, em biết nếu đi có thể em sẽ  chẳng bao giờ trở về bên anh nữa. Em định nhắn tin hỏi ý anh, nhưng em  lại sợ một điều gì đó mong manh!


Anh có biết đôi khi em mong  một sự cấm đoán nhỏ nhoi để em không gật đầu, nhưng anh dường như mờ ảo  lắm… Giờ này em vẫn không biết mình có nên đi hay không, đó là một  người tốt, nhưng em sợ mình sẽ đổi thay. Em cố gắng nhìn thật sâu vào  trái tim mình nhưng trong đó là gì anh biết không? Có hình anh không?  Hình như có, mà dường như là không. Tất cả ký ức hiện về, những điều đã  qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô  màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho  mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính  mình.


"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải  đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu  anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng  anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em  rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình  còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun  đắp

Vậy thì anh là gì? Em tự  hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi.

Blog  Radio thực hiện theo email của Ban Mai Vũ – banmai783

Về tác giả  Blog BanMai783: Chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ đơn giản là người  bình thường,bình thường như những người bình thường khác…




Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(267)