Các bạn nghe Blog Radio thân mến,  trong chúng ta, bao nhiêu người mong đến ngày cuối tuần để  được nghỉ ngơi, thư giãn và dành nhiều thời gian bên những người thân  yêu của mình… Nhưng thứ 7 cũng khiến không ít người lại cảm thấy cô đơn,  lạc lõng, đặc biệt là những người đang yêu mà vì một lý do nào đó không  được ở bên người mình yêu…Và những nỗi cô đơn như thế được bạn đọc Lê  Hoàng gọi là Nỗi cô đơn ngọt nào của Tình Yêu.

Mời quý độc giả lắng nghe những tâm  sự của bạn Lê Hoàng gửi tới Blog Radio, những tâm sự cho một ngày thứ 7  không em…

Nghe Blog Radio 15: Ngày thứ 7 không em…
Windows Media PlayerTệp tin

                    

Một điều đặc biệt trong chương trình  Blog Radio số 15 hôm nay, đó là những tâm sự được thể hiện qua chính  giọng đọc của bạn Lê Hoàng, chúng ta hãy cùng lắng nghe, cảm nhận và  chia sẻ nhé!



Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart
Viết  cho một ngày thứ 7 không có em

Từng ngày, từng giờ, từng phút, từng  giây lặng lẽ trôi qua. Có bao giờ em ngồi một mình đếm giọt thời gian  rơi và nhớ đến tôi như tôi đang nhớ em lúc này chăng? Thành phố đã lên  đèn tự bao giờ, con đường Bạch Đằng thay cho mình một màu áo vàng phai  nhạt, những ngọn đèn đường vươn dài ánh sáng trên dòng sông Hàn êm đềm  rồi phản chiếu không gian tạo nên hai mặt âm dương khiến cho cảnh vật  nơi đây trông thật hiền hòa và cũng có một cái gì đó đượm buồn. Có ai đó  đã từng nói rằng: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.Có lẽ, không  gian buồn nơi đây xuất phát từ tâm của tôi chứ không xuất phát từ vạn  vật hữu tình xung quanh.Tôi đã vô cớ đem nỗi buồn của mình gửi vào không  gian để rồi khi gửi tâm hồn qua ánh mắt đâu đâu tôi cũng thấy hình bóng  em trên con đường kỉ niệm này…

Hôm nay là ngày cuối tuần, những  cặp tình nhân đang tay trong tay hạnh phúc bên nhau. Họ trao cho nhau  tình yêu và nỗi nhớ vào một ngày thứ 7 yêu thương và đâu đó một vài nụ  hôn vội vã lướt nhanh mang theo sự nồng ấm của tình yêu quyện vào không  gian hữu tình. Đó là những nụ hôn của lứa đôi hạnh phúc vì được ở bên  nhau, trao cho nhau sự nồng ấm từ con tim đang yêu và được yêu…Tôi như  lạc lõng giữa không gian quen thuộc, cảm giác như mình đã trở thành  người thừa trên con đường này khi không có em sánh bước bên cạnh… Sực  nhớ đến một bài thơ đã từng nghe được ở đâu đó, tôi ráp vội vào không  gian hiện tại như để tìm lấy một chút gì đồng cảm:

Họ yêu nhau, họ thích chiều thứ 7
Hoàng  hôn về họ lại dắt nhau đi
Tôi không yêu tôi ghét chiều thứ 7
Hoàng  hôn về tôi lại thấy cô đơn…”

Uh! người ta yêu, người ta  trao cho nhau chiều thứ 7 của lứa đôi hạnh phúc. Tôi cũng yêu nhưng tôi  lại đang lang thang lẻ bước một mình. Em có nhớ tôi? Đôi lúc, trên con  đường xuôi ngược, con tim tôi không ít lần loạn nhịp khi thoáng thấy  dáng người quen thuộc. Có phải em? Câu hỏi còn chưa kịp trả lời thì như  một phản xạ tự nhiên, tôi phóng như bay về phía hình bóng ấy để rồi trăm  lần vạn lần thất vọng khi bắt kịp “bóng người dưng”. Tôi ngốc thật phải  không em? Làm sao người đó là em được, em đã đi rồi, đi đến một phương  trời xa lạ, rời xa thành phố nơi có tôi cùng những kỉ niệm luôn hướng về  em. Chắc tại tôi vẫn chưa chịu chấp nhận sự thật đấy thôi. Mà cũng có  thể tại con đường và không gian nơi đây tạo cho tôi cái ảo giác rằng em  vẫn còn đây”. À…à…cái này người ta vẫn hay gọi là “bệnh tương tư” đây  mà…Gượng cười cho cái lí do mình vừa nghĩ ra và cũng gượng cười để tự an  ủi mình rằng: “Chỉ tại tôi quá nhớ em thôi”.

Hình ảnh: Deviantart

Phải! Tôi là kẻ cô đơn đang chới với trong kỉ niệm  nhưng nỗi cô đơn của tôi không đồng điệu với nỗi cô đơn trong bài thơ  vì nó là nỗi cô đơn của kẻ không yêu còn tôi… nỗi cô đơn của tôi là nỗi  cô đơn của người đang yêu nhưng không có người yêu bên cạnh, là nỗi cô  đơn của sự ganh tỵ khi trở thành người thừa trên con đường quen thuộc,  là nỗi cô đơn của kẻ “không được là chính mình” khi một nữa yêu thương  đã rời xa, là nỗi cô đơn của nỗi nhớ đong đầy và đó là… nỗi cô đơn ngọt  ngào của tình yêu.

Con đường kỉ niệm vẫn nằm đó, hình bóng  em vẫn đầy ấp không gian và nỗi nhớ trong tôi vẫn mãi dâng tràn nhưng  sao giờ đây, con đường kỉ niệm trong tôi bỗng trở nên xa lạ quá. Uh, mà  cũng đúng thôi, đường chẳng của riêng hai chúng mình nên khi vắng em  đường đã “thay tên” mất rồi còn đâu. Có cảm giác như bước chân mình đang  lạc lối, cảm giác như bước chân mình đã mệt mỏi, tôi quay trở lại quán  nét quen thuộc như để vơi đi sự hụt hẫng và trống vắng trong lòng…

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Bước vào quán, thằng bạn đang ngồi ở máy chủ mở nhạc. Nó bật chế  độ random cho nhạc tự chọn bài và không biết là hữu duyên hay sự trùng  hợp ngẫu nhiên mà nhạc lại nhảy bài “Thành phố buồn”… Bài nhạc vang lên  với giai điệu buồn sâu lắng, là một lời tâm tình của kẻ đang yêu nhưng  không có người yêu bên cạnh. Chắc tâm trạng của người nhạc sĩ ấy cũng  giống như tôi khi viết bài nhạc này…

“Thành phố nào, nhớ không em nơi  chúng mình tìm phút êm đềm.Thành phố nào vừa đi đã mỏi? Đường quanh co  quyện gốc thông già…Thành phố buồn lắm tơ vương, cơn gió chiều lạnh buốt  tâm hồn và con đường ngày xưa lá đổ giờ không em sỏi đá u buồn, giờ  không em hoang vắng phố phường…”

Hay quá phải không em? Sâu sắc thật.  Những thứ vô tri vô giác như cơn gió chiều, như đường phố, như sỏi đá,  như lá vàng cũng biết buồn, biết thương, biết nhớ. Nhưng dù có gom hết  những điều đó lại cũng không thể nào sánh bằng nỗi nhớ đang làm thổn  thức con tim tôi đâu em… Đang mải mê trong điệu nhạc thì một khung chát  hiện lên.Tôi đọc rồi ngẩn người nhìn về phía máy chủ. Không biết thằng  bạn đang nghĩ gì mà lại lấy một câu trong bài nhạc gửi cho tôi:

-  Đố mi: “Thành phố nào vừa đi đã mỏi?”

Tôi cười buồn rồi send câu trả lời  cho nó :

- Thành phố vừa đi đã mỏi…  "Thành phố buồn... Thành Phố Vắng Em"

Gửi từ Blog Lê Hoàng – Bài  viết và thể hiện giọng đọc: Lê Hoàng

Về tác giả bài viết: Nghệ  sỹ lang thang, người luôn mong muốn đem lại niềm vui cho mọi người..



Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(363)