Mấy hôm nay cảm xúc mang nhiều góc cạnh. Muốn viết  thật nhiều nhưng chẳng viết nổi. Muốn nói thật nhiều nhưng chẳng nói  nổi. Muốn làm nhiều thứ nhưng không thể làm nổi.

Những màu sắc, những âm thanh rất đỗi bình dị của cuộc  sống và tình yêu qua từng entry của các blogger. Có những niềm vui, có  những nỗi buồn được chia sẻ. Có những nỗi thất vọng được thêm niềm khích  lệ và động viên và có cả những niềm tin yêu cuộc sống vô bờ bến. Và ta  vẫn phải cảm ơn cuộc sống là những tâm sự như vậy:
Nghe Blog Radio 09: Và ta vẫn phải cảm ơn cuộc sống
Windows Media PlayerTệp tin

Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống...

Cuộc sống, vốn mang nhiều gam màu. Như  người ta vẫn hay dùng bằng từ ngữ thông thường, ngắn gọn: phức tạp. Và  cũng có người dùng bằng từ ngữ bóng bẩy, triết lý: không phải một thảm  hoa hồng, mà nếu có là thảm hoa hồng thì ắt sẽ đầy gai nhọn, bước vào  cuộc sống ai sẽ tránh được gai nhọn?

Phức tạp, gai nhọn và hoa hồng sẽ làm  thi vị cuộc sống. Phức tạp, gai nhọn và hoa hồng cũng làm u tối cuộc  sống.

Nhưng, chẳng ai tránh được. Vì nếu  không có nó, cuộc sống biết đâu sẽ chẳng còn là cuộc sống.


Hoa hồng dù có gai nhưng nó vẫn rất đẹp

Mình từng có lần gặp nhà thơ Anh Ngọc.  Ông làm thơ hay. Trong khu tập thể quân đội cũ kỹ, ông đánh ghi ta và  hát cho mình nghe những bài hát phổ thơ ông, mà cả tập thơ đó ông dành  tặng Trịnh Công Sơn. Yêu thơ, nhưng chỉ nhớ 2 câu trong 1 bài thơ của  ông: "Chấp nhận cô đơn là cao hơn cô đơn, dám tuyệt vọng là mạnh hơn  tuyệt vọng".

Ai cũng từng cô đơn, ai cũng từng  tuyệt vọng. Dù theo những xúc cảm và hoàn cảnh khác nhau. Cô đơn không  có nghĩa là khi ở một mình. Tuyệt vọng không có nghĩa là khi thất bại,  hết niềm tin.

Ở giữa hạnh phúc không có nghĩa là  hoàn toàn hạnh phúc, ở giữa hy vọng không có nghĩa sẽ không tuyệt vọng.

Chấp nhận cô đơn là không còn cô đơn,  không "thấy" mình cô đơn nữa. Cô đơn lúc đó sẽ thấp lắm, tầm thường lắm  khi ta hiểu rõ ta cô đơn. Chấp nhận cô đơn ta sẽ cao hơn cô đơn.


Hãy cảm ơn cuộc sống vĩ đã cho ta những điều thật đẹp

Dám tuyệt vọng là tuyệt vọng đã không  còn, không còn "thấy" mình đang tuyệt vọng nữa. Tuyệt vọng lúc đó sẽ yếu  lắm, tầm thường lắm khi ta hiểu rõ sự tuyệt vọng. Dám tuyệt vọng, ta sẽ  mạnh hơn tuyệt vọng.

Mấy hôm nay cảm xúc mang nhiều góc  cạnh. Muốn viết thật nhiều nhưng chẳng viết nổi. Muốn nói thật nhiều  nhưng chẳng nói nổi. Muốn làm nhiều thứ nhưng không thể làm nổi.

Thôi thì cứ để nó diễn ra như nó đang  diễn ra. Biết rằng lòng vẫn thích câu thơ "Chấp nhận cô đơn là cao hơn  cô đơn, dám tuyệt vọng là mạnh hơn tuyệt vọng", nhưng sự cô đơn mà nhiều  người biết sẽ chẳng thành cô đơn nữa, sự tuyệt vọng mà được nhiều người  biết sẽ chẳng là tuyệt vọng nữa.

Đêm nay vẫn một mình nghe những bản  nhạc yêu thích, vẫn mất ngủ lang thang trên mạng chả biết có phải đang  cô đơn. Có thể đêm mai, đêm kia sẽ không còn hy vọng ở những điều đang  hy vọng, chả biết có phải là tuyệt vọng không.

Và ta vẫn phải cám ơn cuộc  sống, sau mỗi sớm mai thức giấc...

Các bạn vừa nghe bài viết “Và ta vẫn  phải cảm ơn cuộc sống của Blogger Benly77

2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hay và hữu ích
phamduyhung2901(11/01/2011) dienquadi(06/07/2011)

Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(549)