(Blog radio) Thời gian trôi qua được tính bằng  phút, bằng giây, bằng những nỗ lực, cố gắng..Nhưng có khi thời gian lại  trôi theo những cơn mưa.

2h30 sáng ...ngoài trời phảng phất mưa, đôi lúc có  cơn gió thổi phập phùng qua khung cửa làm tôi thấy lạnh... Cũng muộn rồi  mà không hiểu sao mình không buồn ngủ, bất giác tôi cảm thấy cô đơn và  nhớ đến mọi người, nhớ những tháng ngày xưa cũ, nhớ bạn bè mình...

Nghe Blog Radio 07: Thời gian trôi theo những cơn  mưa

Windows Media PlayerTệp tin
Download

...Trong không gian lặng lẽ bao kỷ niệm cứ tràn  về.Tôi nhớ lúc còn bé, khoảng 5 hay 6 tuổi, khi đó đường phố Hà Nội vắng  vẻ và mỗi khi trời mưa đường phố còn vắng hơn… Nhà tôi ở là ngôi nhà cổ  xây từ thời Pháp, tôi ở tầng 2, hai bên là 2 ô cửa sổ có chấn song sơn  mầu xanh lá mạ. Mỗi khi trời mưa tôi hay đứng trên tầng 2, kiễng chân  lên mặc những hạt mưa hắt vào để nhìn thấy đường phố, nhìn thấy mọi  người…Tôi thích trời mưa vì mỗi lần mưa mọi người lại nháo nhác tìm chỗ  trú, vì mưa đẹp, vì sau mưa đường phố hay ngập, rồi tôi lại được lội  nước, được ngồi vào chiếc chậu nhôm to và chơi canô với anh họ, được gấp  thuyền giấy, được nghịch nước… Thời ấy, mỗi lần mưa xe điện chạy lại  toé lửa nhiều hơn… Mưa xong, thỉnh thoảng lại được ngắm cầu vồng, và khi  hết mưa, hòn non bộ sau nhà lại mọc rêu xanh và những khóm cây tôi  trồng lại tươi tốt hơn. Khi khác tôi lại háo hức và thích thú kỳ lạ khi  gặp mưa đá, mưa bóng mây hay ngay trước cửa nhà một nửa đường ướt vì cơn  mưa nhẹ còn một nửa đường vẫn khô ráo không mưa, thế là những đứa trẻ  hàng xóm nghịch ngợm thi nhau nhảy từ bên nọ sang bên kia...

Thời gian trôi theo những cơn mưa, tôi lớn hơn và đi  học cấp II... Vẫn như lúc bé tôi thích mưa và mong mưa càng to càng tốt…  Suy nghĩ thơ bé, mưa to tôi sẽ được nghỉ học, mưa to tôi sẽ được tắm  mưa thoả thích, mưa to đường phố sẽ ngập để mỗi lần ô tô tải đi qua nước  lại tràn vào nhà như sóng biển vỗ về bờ cát. Gần nhà tôi có cái hồ nhỏ,  mỗi lần mưa ngập tôi lại cùng bạn mình đi bắt cá, toàn cá săn sắt thôi,  chúng tôi tranh nhau bắt, rồi có lần phải đánh nhau vì chia cá...Tôi  đem cá về và mọi người khuyên nên cho vào bể nước để cá ăn bọ gậy, nhưng  kỳ lạ thay bọ gậy ngày càng nhiều hơn. Tất cả cùng thắc mắc, họ đâu  biết hàng ngày tôi vẫn vớt một ca bọ gậy ở rãnh cống bên đường và lén  thả vào bể để nuôi cá, tôi thích cá mình nuôi phải béo tốt mà.

Thời gian trôi theo những cơn mưa, tôi vào học cấp  III …Vẫn thích mưa như ngày trước, mỗi khi mưa đúng tiết chào cờ hay giờ  thể dục chúng tôi lại được nghỉ và quây thành từng nhóm ngồi trong lớp  nói chuyện, và chơi cờ caro…


Thời gian trôi theo những cơn mưa... (  Ảnh: Deviantart)

Và… tôi nhớ những cơn mưa làm tim tôi rung động. Nhớ  cô bạn đến sớm rủ tôi đi học, mặc trời mưa vẫn ngốc ngếch đứng ngoài  không gọi cửa để rồi ướt sũng vì muốn tôi ngủ thêm một chút trong khi  đấy tôi lại ngồi đọc truyện…

Vẫn đứng nhìn những hạt mưa nhưng  không phải một mình mà bên cô bạn gái mới quen, trời se lạnh, mưa nặng  hạt càng làm thời tiết lạnh hơn, trên người chỉ có bộ đồng phục mỏng  manh che chắn, nhưng người tôi cứ nóng bừng và hình như em cũng thế...  Sau cơn mưa đường phố vẫn ngập nhưng lần này không nghịch nước, không  thả thuyền mà tôi lộ bộ 3 km để đến hẹn gặp người yêu, vì xe máy không  đi được. Cô ấy chờ tôi dưới hiên nhà, áo tôi ướt nhẹp, quần ống thấp ống  cao. Nhìn tôi, em tủm tỉm, nụ cười hơi đểu nhưng vô cùng trìu mến. Lúc  đó hình như nhìn bộ dạng tôi thê thảm lắm, em cầm tay tôi rồi hai đứa  dắt tay nhau đi lội nước...

Một ngày khác vẫn dưới cơn mưa tôi đi cùng một tốp  đua xe khoảng vài chục xe đến ngã rẽ vào đường một chiều và đi khoảng  thêm 100 m bất ngờ 3 chiếc xe Jeep từ đâu phóng ra chặn ngang đường...  Lối thoát duy nhất là rẽ vào ngã ba trước mặt, nhưng tôi không kịp rẽ  nên phanh xe đứng yên. Khi một toán cảnh sát lao đến thì một vài chiếc  xe không phanh kịp đâm sầm vào ô tô trước mặt gây náo loạn rồi một số xe  khác rẽ trái nhưng vì đường trơn nên gã la liệt, số còn lại quay xe đâm  ngược chiều rồi đâm ngang dọc vào nhau nhưng đến cuối đường cũng bị  chặn lại hết...

Trời mưa to hơn, mắt tôi nhoè đi vì mưa và vì đèn xe  cảnh sát, tiếng động cơ, tiếng la hét, rên rỉ, khung cảnh thật thê  thảm... Tôi nhìn sang ngang thấy một con ngõ nhỏ theo phản xạ tôi lái xe  đâm sầm vào đó. Con ngõ nhỏ chỉ vừa một xe máy nhưng trớ trêu thay đó  là ngõ cụt , cuối ngõ là một căn nhà dột nát và bỏ hoang, tôi lao xe vào  đó cảm giác rất hoảng sợ và chờn vờn sự lo lắng,mưa càng nặng hạt hơn!  Ánh đèn xe cảnh sát lúc sáng lúc tắt hắt vào ngõ làm tôi thêm hồi  hộp...Thời gian trôi qua thật nặng nề bỗng có tiếng bước chân đến gần và  ánh đèn pin thấp thoáng, tôi hé mắt qua cột gỗ và thấy anh cảnh sát  đang tiến lại gần mình, thật sợ hãi... còn khoảng 5 m, may mắn thay, có  tiếng gọi, anh cảnh sát quay ra và... cuộc tìm kiếm kết thúc.

Nhìn vào vô ảnh, tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng thấy  trong người mệt mỏi lạ kỳ. Để mặc xe ở đó tôi lết bộ ra ngõ và ngồi phệt  xuống.Từ trên cao đèn cao áp soi rõ từng hạt mưa rơi tan tác góc đường,  những đám lá rụng tả tơi bên bao mảnh nhựa vỡ từ xe máy nằm phơi la  liệt. Bên kia hè đường một em gái nhỏ khi sang nhà đúng lúc đoàn xe đến  bị xe quệt đang nằm đau đớn, quanh đó một vài người che ô cho em để chờ  xe cấp cứu... Lững thững đến nhìn em, thấy em ngồi im, chân run lên vì  đau tôi thấy sống mũi cay cay, tự ngẫm nghĩ và ân hận về hành động nông  nổi a dua của mình...

Vẫn dưới cơn mưa, ngày bế giáng khoá học cấp III  những hạt mưa hoà cùng nước mắt, áo học trò uớt thẫm, những dòng chữ  viết kỷ niệm trên áo cũng nhoè theo... Ai cũng khóc, bức thư tình học  trò chưa gủi, những lời nhắn nhủ tâm sự cùng trao dưới sân trường ướt  mưa... Tôi được tặng một quyển sổ nhỏ ép đầy hoa Phượng hình cánh bướm,  cùng lời nhắn gắn gọn "luôn nhớ đến em nhé "... Dĩ nhiên  rồi, Tôi nhớ em chứ! Nhưng lúc đó quả thực tôi không chắc chắn có phải  là em không, giờ thì con của em tròn 1 tuổi rồi phải không Phượng? Lúc  em gửi thiệp cưới nhìn chữ ký anh mới biết là em...


"Mưa  ơi mưa , mưa cứ rơi đi... ". ( Ảnh: Deviantart)

Thời gian trôi theo những cơn mưa, tôi vào Đại Học…  Tôi dần cảm nhận được cuộc sống, cơn mưa có thể là cái gì đó lãng mạn  với tôi nhưng đôi khi lại là sự cực khổ, khó khăn của ai đó. Tiếng loẹt  quẹt quét chổi trong mưa, tiếng xẻng xúc cát, những bước chân nặng nề  với quang gánh trên vai cùng tiếng rao của ai đó làm tôi thấy đồng  cảm... Rồi bao phiên chợ ế ẩm dưới cơn mưa, trút lên nỗi lo toan cơm áo  làm ngập ứ những mảnh đời nhỏ bé.

Những cơn bão, những thiệt hại  làm tôi thấy những mặt trái của mưa. Bây giờ tôi thích nhất những cơn  mưa nhỏ, những cơn mưa đủ làm sạch con đường bụi, đủ làm cành non nẩy  lộc, đủ cho ai đó ríu rít che ô, đủ cho những đứa trẻ nhỏ đứng kiễng  chân ngắm mưa như tôi ngày trước...

Thời gian trôi theo những cơn  mưa. Vẫn mưa...nhưng giờ đây thật khó để tôi tự nhiên vầy mưa như ngày  trước nhưng bù lại tôi có thể ngồi viết blog trút tâm sự cùng mưa. Tôi  không thể ngồi vào chậu chơi trò đi canô mỗi khi mưa ngập nhưng tôi lại  thấy như đang bay trong mưa khi nghe những bài hát về mưa… Và tôi vẫn  thấy mưa đẹp lắm, lúc nào đó vẫn có thể đứng bên cô bạn mới quen và  khoác áo ngoài của tôi để cho em đỡ lạnh... Chà lãng mạn thật đó. Nếu  thế thì " mưa ơi mưa , mưa cứ rơi đi ".

Các bạn vừa nghe xong bài viết: Thời gian trôi  theo những cơn mưa của tác giả blog MJ Nick Love: Sinh ra và có 1  tuổi thơ trong một ngôi nhà đơn sơ ở gần chợ mơ,Tính tình chân thành và  trong lành,thỉnh thoảng bị ngớ ngẩn, lẩn thẩn,làm những chuyện vớ vẩn…


Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(320)